Tam giác lịch sử của Bangkok – sông Chao Phraya và các cung điện, đền chùa liền kề trên đảo Rattanakosin – định hình nên thủ đô của Thái Lan. Được thành lập làm kinh đô của Xiêm vào năm 1782 dưới thời vua Rama I, khu vực trung tâm này vẫn giữ được nhiều nét quyến rũ truyền thống của thành phố. Đến cuối triều đại của Rama I, “khu phức hợp Cung điện Hoàng gia có tường bao quanh và chùa Wat Pho đã được hoàn thành”, tạo thành một khu vực linh thiêng liền kề. Cùng với Wat Arun (bên kia sông), những địa điểm này khắc họa lịch sử hoàng gia và tôn giáo của Bangkok. Trên thực tế, UNESCO công nhận Wat Pho là Di sản Thế giới. “kho lưu trữ chữ khắc” Trong số hơn 1.400 bia đá khắc chữ (thời vua Rama III) được ghi vào Sổ đăng ký Di sản Thế giới (năm 2011). Dưới đây là một số thông tin quan trọng để giúp bạn định hướng trong chuyến tham quan:
Sông Chao Phraya ("Sông của các vị vua") là huyết mạch của Bangkok, với dòng chảy rộng lớn và vô số kênh rạch từng là những tuyến đường giao thông chính của thành phố. Dài hơn 372 km, dòng sông chảy qua Bangkok đổ ra Vịnh Thái Lan. Các vị vua thời xưa đã chọn bờ đông của Bangkok một phần vì khúc uốn cong rộng lớn của sông tạo thành một con hào tự nhiên ở phía tây, bảo vệ kinh đô. Từ đó, sông Chao Phraya đã mang lại cho thành phố cả thương mại và vẻ đẹp quyến rũ – từ chợ nổi và phà đến các ngôi chùa ven sông và những chuyến du ngoạn ngắm hoàng hôn.
Trong lịch sử, sông Chao Phraya đóng vai trò quan trọng trong thương mại và quốc phòng. Các du khách châu Âu đã đặt tên cho nó là... Có lỗi xảy ra, or Mother of Water, reflecting its primacy. In 1782 King Rama I moved Siam’s capital here, using the “wide westward bend in the river [as] a wide moat” guarding the city’s perimeter. Today Bangkok still revolves around the river. Ancient neighborhoods like Thonburi (west bank) and Rattanakosin (east bank) grew along its banks, and many historic temples and palaces – including Wat Arun and the Grand Palace – face the river.
Đối với du khách, tàu cao tốc Chao Phraya là cách nhanh nhất để ngắm nhìn Bangkok dọc bờ sông. Những chiếc tàu này có màu sắc khác nhau, chạy từ Nonthaburi (phía bắc thành phố) xuống Sathorn (gần bến taxi đường sông). Giá vé rất rẻ: ví dụ như... Tuyến màu cam (Tuyến Nonthaburi–Rajsingkorn) có giá vé cố định là 16 THB, Đường màu vàng (Nonthaburi–Sathorn) 21 THB, và Đường màu đỏ (Thuyền du lịch “lên xuống tự do”) khoảng 30 THB. (Giá vé chính xác thay đổi tùy theo tuyến đường.) Thuyền dừng ở nhiều bến, bao gồm Tha Chang (cạnh Cung điện Hoàng gia) và Tha Tien (Wat Pho). Để có lựa chọn thư giãn hơn, bạn có thể đi “Thuyền du lịch” (cờ xanh) hoặc các chuyến du ngoạn ăn tối riêng tư trên sông với vé nhiều điểm dừng.
Trên mặt nước, bạn sẽ nghe thấy tiếng rao hàng của những người bán hàng rong từ những chiếc thuyền đuôi dài, ngửi thấy mùi thức ăn đường phố từ những gian hàng nổi trên sông, và cảm nhận những làn gió mát dịu xua tan cái nóng ban ngày. Vào buổi tối, dòng sông càng trở nên huyền ảo hơn: những ngọn tháp chùa và cầu được thắp sáng, và những chiếc thuyền ăn tối nhẹ nhàng trôi qua. Nhiều du khách cho rằng một chuyến du ngoạn trên sông là điều không thể bỏ qua để có được tầm nhìn Bangkok đẹp như tranh vẽ. Ngược lại, người dân địa phương vẫn tiếp tục dựa vào thuyền và phà – dòng sông vẫn là huyết mạch giao thông nhộn nhịp của người dân Bangkok.
Bắt đầu từ Bến tàu Sathorn (Bến tàu Trung tâm) và đi về phía bắc hướng tới Phố cổ. Bạn có thể kết hợp tham quan và đi thuyền: lướt nhẹ qua những ngọn tháp vàng của Wat Arun (Chùa Bình Minh) và những mái vòm kính của Iconsiam, hoặc xuống thuyền tại Tha Chang để đến Cung điện Hoàng gia. Các chuyến du ngoạn quanh chùa thường dừng lại gần Wat Pho, mang đến tầm nhìn ngoạn mục từ bên hông những bức tranh khảm của tượng Phật Nằm từ trên sông. Những người sành ăn có thể dừng chân tại các bến tàu chợ Tha Maharaj hoặc Pak Khlong Talat để thưởng thức các món ăn nhẹ ven sông như pad Thái hoặc kem dừa. Khi hoàng hôn buông xuống, thuyền đưa đón hoặc phà đuôi dài sẽ đưa bạn đến bờ tây của Wat Arun để ngắm cảnh mặt trời lặn (xem phần Kết nối đến Wat Arun bên dưới).
Hệ thống tàu cao tốc công cộng có nhiều tuyến (Cam, Vàng, Xanh lá, Đỏ) nối liền toàn bộ chiều dài sông trong Bangkok. Ví dụ, tuyến Cam (Nonthaburi–Rajsingkorn) có giá 16 THB (giá cố định), tuyến Vàng (Nonthaburi–Sathorn) có giá 21 THB (giá cố định). Tàu du lịch màu Đỏ (Nonthaburi–Sathorn, các ngày trong tuần) có giá 30 THB. (Tàu cờ xanh hoạt động hạn chế vào các ngày trong tuần.) Bạn có thể mua vé lẻ hoặc vé cả ngày, nhưng chỉ thanh toán bằng tiền mặt trên tàu. Các bến tàu tốt nhất cho khách du lịch là Tha Chang (N9) để đến Cung điện Hoàng gia/Chùa Phra Kaew, và Tha Tien (N8) để đến Chùa Pho; hãy nhớ xuống tàu ở Tha Tien để đến Chùa Pho, sau đó sử dụng phà qua sông giá rẻ (5 THB) để đến Chùa Arun ở bờ bên kia.
Cung điện Hoàng gia (Phra Ratcha Wang) là trung tâm nghi lễ của Thái Lan từ năm 1782. Theo sắc lệnh hoàng gia, vua Rama I đã cho xây dựng cung điện này tại kinh đô mới vào năm đó. Theo ghi chép chính thức trong sử sách, cung điện “có diện tích 218.000 mét vuông… được bao quanh bởi những bức tường có răng cưa dài 19.000 mét”. Trên thực tế, điều đó có nghĩa là một quần thể kiến trúc rộng lớn với những ngọn tháp vàng, điện thờ bằng đá cẩm thạch, đền chùa và sân trong – một thành phố hoàng gia thu nhỏ nằm trong tường thành. Bố cục của nó gợi nhớ đến các kinh đô cũ của Xiêm (Ayutthaya, Sukhothai) với các điện thờ hoàng gia, chùa chiền và một ngôi đền riêng.
Khi thành lập Bangkok, vua Rama I cần một trung tâm quyền lực. Ông đã chọn một địa điểm bên bờ sông và xây dựng Cung điện Hoàng gia để vừa làm trung tâm quyền lực vừa làm trung tâm quyền lực. nơi ở của hoàng gia and trung tâm hành chínhCác sảnh đường của cung điện được hoàn thành dưới thời trị vì của Rama I, cùng với Wat Pho. Trong những thập kỷ tiếp theo, Rama II và III đã xây thêm các tòa nhà và phòng trưng bày; các vị vua sau này đã mở rộng khuôn viên cung điện (điện thờ Chakkri Maha Prasat của Rama V được hoàn thành vào năm 1880). Tuy nhiên, điều đáng chú ý là không có vị vua nào sống trong cung điện chính kể từ khi vua Rama V dời triều đình ra ngoài, vì vậy phần lớn cung điện hiện nay được sử dụng làm bảo tàng và địa điểm nghi lễ. Ngày nay, du khách có thể đi bộ qua các phòng ngai vàng cũ của nhà vua và đền thờ cột thành phố, thực sự bước đi trên nơi các vị vua Xiêm từng trị vì.
Cung điện Hoàng gia là một mê cung gồm những công trình kiến trúc tuyệt đẹp. Những điểm nổi bật chính bao gồm chùa Wat Phra Kaew (Chùa Phật Ngọc) được dát vàng ở góc đông bắc, điện thờ (Phra Maha Prasat) với mái nhà theo phong cách Tân Phục Hưng, và nhiều gian nhà hoàng gia với trần nhà được chạm khắc tinh xảo. Hãy tìm kiếm những tòa tháp cao chót vót... Phra Si Rattana Chedi (một bảo tháp vàng ở sân phía tây nam) và vẻ uy nghi vương giả Chakri Maha Prasat (Sảnh ngai vàng ba ngọn tháp) kết hợp phong cách Thái Lan và Victoria. Bên ngoài, những tượng thần Yaksha khổng lồ đáng sợ (những vị thần hộ mệnh trong thần thoại) canh giữ cổng chùa. Bên trong, nhiều điện thờ được trang trí bằng những bức tranh tường lấp lánh về Ramakien (sử thi Ramayana của Thái Lan) và những họa tiết khảm xà cừ tinh xảo. Mỗi bước chân đều mang đến màu sắc và họa tiết trang trí: chóp hình nụ sen vàng, cột gỗ sơn, và cột chạm khắc hình rồng và naga. Tóm lại, cung điện là một bữa tiệc thị giác tiêu biểu cho phong cách Rattanakosin của Bangkok. (Một chuyến tham quan có hướng dẫn viên có thể giải mã ý nghĩa biểu tượng trong nghệ thuật; đi bộ chậm rãi qua các phòng trưng bày sẽ giúp bạn chiêm ngưỡng cận cảnh những chi tiết như tranh khảm vẽ tay và đồ sơn mài.)
Trong khuôn viên cung điện có bức tượng Phật linh thiêng nhất của Thái Lan, Phật Ngọc. Được vua Rama I cho dựng vào năm 1784, Phật Ngọc được tạc từ một khối ngọc bích duy nhất và đặt tại chùa Wat Phra Kaew (Nhà nguyện Hoàng gia). Vua Rama I đã đặt tên cho ngôi chùa này. Chùa Phra Sri Rattanasatsadaram (Chùa Ngọc Quý). Thường được gọi là Wat Phra Kaew, bức tượng Phật Ngọc màu xanh lục bảo tuyệt đẹp của chùa thu hút người đến thờ cúng mỗi ngày. Những ngọn tháp và hành lang vàng của chùa bao quanh bức tượng; gần đó là thư viện Phra Mondop và các điện thờ dành riêng cho naga (rắn thần) và các truyền thuyết khác. (Lưu ý: việc chụp ảnh bên trong Wat Phra Kaew bị nghiêm cấm để bảo tồn bức tượng linh thiêng.) Giống như hoàng gia đã làm trong nhiều thế kỷ, hãy dành ít nhất một giờ để chiêm ngưỡng trọn vẹn điện thờ Phật Ngọc và khung cảnh trang trí công phu xung quanh.
Nằm cạnh Cung điện Hoàng gia, Wat Pho (Wat Phra Chetuphon Wimon Mangkhalaram) là quần thể chùa cổ nhất và lớn nhất Bangkok. Được xây dựng trên nền một tu viện thời Ayutthaya trước đó, chùa đã được vua Rama I (1788–1801) trùng tu rộng rãi và được vua Rama III mở rộng. Ngày nay, Wat Pho được tôn kính cả vì tượng Phật nằm khổng lồ và vì vai trò của nó trong việc bảo tồn văn hóa Thái Lan. Trên thực tế, nó thường được gọi là Trường đại học đầu tiên của Thái Lan – một trung tâm học thuật, y học và nghệ thuật truyền thống. Chùa Wat Pho sở hữu bộ sưu tập tượng Phật lớn nhất cả nước (hơn 1.000 tượng) và được chính thức công nhận là chùa hoàng gia hạng nhất (cấp cao nhất). UNESCO ghi nhận rằng vua Rama III thậm chí còn cho khắc các giáo lý Phật giáo trên đá tại đây – kho lưu trữ văn khắc thế kỷ 19 của chùa Wat Pho nằm trong danh sách Di sản Thế giới của UNESCO.
Khu phức hợp này thực chất có trước cả Bangkok; nó nằm gần Cung điện Thonburi của Vua Taksin (bờ tây) và khi đó được gọi là Photaram là gì?Khi Rama I dời kinh đô vào năm 1782, chùa Wat Photaram được trùng tu trên bờ đông của thành phố mới và được tuyên bố là "tu viện hoàng gia". Năm 1788, Rama I ra lệnh trùng tu toàn bộ ngôi chùa cũ (dự án kéo dài 7 năm) và đổi tên nó. Wat Phra Chetuphon WimolmangkalaramTrang web chính thức của Wat Pho (dựa trên các bia đá) ghi lại rằng công cuộc trùng tu của Rama I từ năm 1788 đến năm 1801 kéo dài 7 năm, 5 tháng và 28 ngày. Sau đó, Rama III đã tiến hành một cuộc mở rộng lớn (1832–1848, 16 năm 7 tháng) – bổ sung thêm tượng Phật Nằm Lớn, các điện thờ phụ, tháp chedi và khu vực công viên. (Các công việc sửa chữa nhỏ tiếp tục được thực hiện trong suốt thế kỷ 20, nhưng diện mạo của ngôi chùa ngày nay vẫn phản ánh dự án thời Rattanakosin.)
Dưới thời Rama I, Wat Pho trở thành ngôi chùa riêng của nhà vua. Các ghi chép chính thức của triều đình ghi nhận rằng Rama I đã an táng một phần tro cốt của mình dưới bức tượng Phật chính (Phra Buddha Deva Patimakorn) trong điện thờ chính. Khuôn viên chùa rộng khoảng 20 mẫu Anh về phía nam cung điện, được chia thành các điện thờ linh thiêng và khu nhà ở của các nhà sư. Điều quan trọng là, Rama I đã thu thập các tượng Phật bị di dời từ các ngôi chùa Ayutthaya và Sukhothai bị đổ nát và đặt chúng ở đây; những bức tượng này bổ sung cho tượng Phật Nằm và lấp đầy bốn điện thờ. Ngôi chùa được hoàn thành dưới thời Rama I vào năm 1801, như Britannica đã xác nhận. Qua nhiều năm, nghệ thuật, tượng và thư viện của Wat Pho đã khiến nó nổi tiếng. “Trung tâm nghệ thuật và tri thức Thái Lan”Như nghệ sĩ Thái Lan Chakrabhand Posayakrit đã viết vào năm 1999, nghệ thuật của Wat Pho “là một kho tàng tri thức phong phú” truyền cảm hứng cho các thế hệ mới.
Vua Rama III (trị vì 1824–51) đã để lại dấu ấn rõ rệt nhất tại Wat Pho. Ông đã hoàn thành bức tượng Phật Nằm nổi tiếng của chùa vào năm 1832. Bức tượng (cao 15 m, dài 46 m) được Rama III xây dựng và mạ vàng theo lời nguyện của nhà vua. Lễ khánh thành vào năm 1832 đã làm cho Wat Pho trở nên nổi tiếng. Rama III cũng cho xây thêm thư viện (Phra Mondop), mở rộng hai điện thờ chính và vẽ hàng trăm bức tranh tường. Ông nói rằng tất cả những sự mở rộng này đều nhằm mục đích biến Wat Pho thành “trung tâm nghệ thuật và tri thức Thái Lan”. Tầm nhìn của nhà vua còn mở rộng đến giáo dục: vào năm 1823, ông đã thành lập trường y học cổ truyền và massage Thái Lan đầu tiên tại Wat Pho, khắc chương trình giảng dạy lên các bức tường của chùa. Do đó, Wat Pho đã phát triển thành một trường đại học ngoài trời về tôn giáo, khoa học và y học – một vai trò được chương trình Ký ức Thế giới của UNESCO công nhận.
Tầm quan trọng về văn hóa của Wat Pho không chỉ nằm ở lượng khách tham quan. Các bia đá khắc chữ đồ sộ (1831–41) ghi chép các văn bản về Phật giáo, kiến thức y học và nhiều lĩnh vực khác. Danh mục Di sản Thế giới của UNESCO (2011) đã trích dẫn những bia đá này. “Kho lưu trữ văn khắc” Được coi là độc nhất vô nhị trên toàn cầu, du khách vẫn có thể chiêm ngưỡng những bia đá khắc chữ được bảo tồn trong chùa. Wat Pho cũng là trung tâm giáo dục công cộng đầu tiên ở Thái Lan, nơi người dân thường học nghệ thuật, văn học và khoa học. Trường y của chùa (nơi đào tạo các bà đỡ và bác sĩ truyền thống) được coi là tiền thân của hệ thống y tế công cộng Thái Lan. Và kể từ khi thành lập, Wat Pho đã gắn liền với triều đại Chakri – cả Rama I và Rama III đều biến nơi đây thành một ngôi chùa hoàng gia. Sự kết hợp giữa học thuật, hoàng gia và nghệ thuật đã mang lại cho Wat Pho biệt danh địa phương là "Wat Pho". “Ngôi đền tri thức”.
Điểm nhấn của Wat Pho là tượng Phật Nằm. Bức tượng khổng lồ này mô tả Đức Phật ở khoảnh khắc cuối cùng trên trần gian, sắp nhập Niết bàn (cõi Niết bàn cuối cùng). Tượng có chiều dài khoảng 46 mét và cao 15 mét, trở thành tượng Phật Nằm lớn nhất cả nước. Toàn thân tượng được phủ vàng lá; khuôn mặt thanh thản của Ngài nhìn ra từ bên trong căn phòng được trang trí bằng tranh tường. Trong nghệ thuật Phật giáo truyền thống, tư thế nằm tượng trưng cho bệnh tật cuối cùng của Đức Phật và sự nhập Niết bàn của Ngài. Như một hướng dẫn viên giải thích, bên phải của Đức Phật hướng lên trên chiếc gối trong khi “chuẩn bị nhập Niết bàn (thiên đường sau khi chết)”.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, bức tượng đã đủ gây ấn tượng mạnh mẽ bởi quy mô và độ tinh xảo. Các tín đồ thường thì thầm cầu nguyện khi bỏ tiền xu vào những chiếc bát khất thực bằng đồng xếp dọc theo các bức tường – 108 bát Tổng cộng, con số thiêng liêng này tượng trưng cho 108 phẩm chất tốt lành của Đức Phật. (Truyền thuyết kể rằng đặt một đồng xu vào mỗi bát sẽ mang lại may mắn.) Mỗi chân của tượng Phật cao 3 mét và dài 4,5 mét, được khảm xà cừ thể hiện 108 biểu tượng của sự giác ngộ – động vật, hoa và các họa tiết hình học. Sự tương phản giữa đôi chân xa hoa này với thân tượng vàng đơn giản rất nổi bật. Nhìn chung, tượng Phật Nằm ở Wat Pho mang đến cho du khách một khung cảnh thanh bình sâu lắng: những người hành hương cúi đầu trước tượng trong sự tôn kính thầm lặng, và du khách trầm trồ trước sự tinh xảo của tác phẩm.
Được xây dựng bởi Rama III trên nền của một bức tượng Phật nằm nhỏ hơn, bức tượng có lõi bằng gạch, bề mặt bằng thạch cao và được dát vàng. Kỹ thuật chế tác vô cùng tinh xảo: cần đến 196 khối gỗ để tạo hình thân tượng, và các nghệ nhân đã mất hai năm để dát vàng. Với chiều dài 46 mét, bức tượng trải dài gần hết chiều dài bên trong điện thờ. (Để dễ hình dung, đó là khoảng một nửa chiều dài của một sân bóng đá Thái Lan.) Để thấy được kích thước của nó, hãy so sánh với những bức tượng sư nhỏ đặt hai bên chân tượng. Những người thợ xây đã hướng tượng Phật về phía đông (tượng trưng cho sự giác ngộ lúc bình minh). Ngày nay, màn hình kỹ thuật số hiển thị chi tiết quá trình xây dựng bức tượng và hướng dẫn du khách cởi giày và giữ im lặng khi đứng trước tượng – củng cố thêm vị thế của Đức Phật như một biểu tượng thiêng liêng.
Ở tư thế nằm ngửa (gọi là) sihasaiyasTrong hình, Đức Phật nằm nghiêng về bên phải, đầu tựa trên một chiếc gối. Tư thế này gợi nhớ đến Kinh Đại Niết Bàn: Đức Phật nằm trên giường bệnh lúc lâm chung, sau khi đã giảng dạy cho các đệ tử. Nó thể hiện trọn vẹn... parinibbanaĐây là cõi niết bàn cuối cùng sau khi chết. Vẻ mặt thanh thản của bức tượng thể hiện sự an lạc từ bi của Đức Phật khi chấp nhận sự hữu hạn của cuộc sống. Nhiều Phật tử Thái Lan nhận xét rằng hàng mi dài và hai tay khoanh lại của tượng Phật nằm thể hiện “sự tĩnh lặng hoàn toàn”. Đối với du khách nước ngoài, bức tượng tượng trưng cho sự giác ngộ và hòa bình – một điểm nhấn tâm linh phù hợp cho chuyến tham quan.
Một chi tiết không thể bỏ qua: lòng bàn chân của Đức Phật. Mỗi bàn chân được trang trí công phu bằng khảm xà cừ, chia thành 108 ô, mỗi ô minh họa một trong những phẩm chất tốt lành (laksana) của Đức Phật. Hình ảnh các loài vật thần thoại (voi, hổ), hoa sen, vũ nữ và các loài thú khác được khắc họa trên các ô này. Trong Phật giáo, số 108 là con số thiêng liêng – tương ứng với 108 đức hạnh hay 108 phiền não. Nghệ thuật khảm xà cừ vô cùng tinh xảo: mỗi biểu tượng được khảm tỉ mỉ, và chúng cùng nhau kể lại hành trình vũ trụ của Đức Phật. Khi đi phía sau bức tượng, du khách thường trầm trồ chiêm ngưỡng đôi bàn chân phát sáng. (Tác phẩm khảm này được đặt trên một bệ gỗ – rất ấn tượng nếu xét đến tuổi đời của bức tượng.)
Dọc theo các bức tường của điện thờ Phật Nằm là... 108 bát cúng bằng đồngCác tín đồ xếp hàng để bỏ từng đồng xu vào một chiếc bát. Niềm tin là việc bỏ một đồng xu vào cả 108 chiếc bát sẽ chuyển công đức cho người thân đã khuất và mang lại may mắn cho cá nhân. Trẻ em thường cười khúc khích khi những đồng xu leng keng, nhưng những người lớn tuổi hơn thì dừng lại để suy ngẫm. Đó là một nghi lễ tương tác đáng yêu – và âm thanh leng keng vang vọng nhẹ nhàng khi những đồng xu được chuyền từ bát này sang bát khác. Ngay cả khi bạn không cùng tín ngưỡng, việc chứng kiến hoặc tham gia nghi lễ này cũng mang lại một nét nhân văn cho chuyến viếng thăm. (Lưu ý: không được phép chụp ảnh bằng đèn flash bên trong điện thờ Phật để thể hiện sự tôn trọng đối với những người đang thờ cúng.)
Wat Pho không chỉ nổi tiếng với tượng Phật nằm. Khuôn viên chùa còn là một bảo tàng về nghệ thuật và tri thức tôn giáo Thái Lan.
Ngoài vai trò tôn giáo, Wat Pho còn là một trung tâm giáo dục công cộng. Vào thế kỷ 19, nơi đây thực sự là trường đại học đầu tiên của Thái Lan. Các văn khắc hoàng gia ghi nhận rằng sinh viên đến đây không chỉ để học tôn giáo mà còn cả toán học, chiêm tinh học, y học và văn học. Tòa nhà thư viện của chùa (Phra Mondop) lưu giữ hàng trăm bản thảo viết trên lá cọ. Ví dụ, hình ảnh mười hai con giáp, các loại thảo dược và sơ đồ gia phả được trang trí dọc các hành lang. UNESCO nhấn mạnh tầm quan trọng của Wat Pho trong học thuật: đây là một trong những trường học chính của Xiêm, nơi cả thường dân và quý tộc đều theo học. Bộ sưu tập kinh điển Phật giáo và kiến thức thế tục của chùa đã mang lại cho nó danh hiệu này. “Trung tâm học tập công cộng đầu tiên của quốc gia.”
Sự tận tâm của Wat Pho đối với tri thức vẫn còn hiện hữu. Ngày nay, nơi đây là trụ sở của Trường Y học Cổ truyền Thái Lan Wat Pho danh tiếng, được thành lập năm 1955 (cải tiến chương trình giảng dạy trước đó của Rama III). Massage Thái vẫn là một bộ môn cốt lõi được giảng dạy ở đó, cùng với y học thảo dược và hộ sinh. Một điều đáng nhớ: trên các cột đá và tranh tường, bạn vẫn có thể đọc được nỗ lực của Rama III trong việc ghi chép các kỹ thuật y học và massage trên đá. Di sản đó vẫn còn tồn tại khi du khách yêu cầu được massage tại trường học hoặc các trạm massage chân của chùa.
Hướng dẫn từng bước về các điểm huyệt đạo massage và các động tác giãn cơ giống yoga được khắc trên các tấm ván dọc theo bức tường phía sau tượng Phật chính. Tương tự, những dòng chữ dài mô tả các khái niệm chiêm tinh học và bảng chữ cái Xiêm thế kỷ 12. Những hiện vật này cho thấy Wat Pho đã tích hợp khoa học vào trải nghiệm chùa chiền như thế nào. Trên thực tế, cụm từ hiện tại Bắc Thái Lan (Massage truyền thống Thái Lan) bắt nguồn từ những bài tập cổ xưa này. Bộ sưu tập dụng cụ của chùa thường được trích dẫn trong các nghiên cứu về y học Đông Nam Á thời kỳ đầu.
Như đã đề cập, kho lưu trữ đá của Wat Pho được UNESCO ghi nhận trong Danh sách Di sản Thế giới (2011). Phần ghi chú đề cập cụ thể đến “Bia khắc Phra Ramesuan” và các bia khắc khác được khắc vào thời Rama III. Giải thưởng này nhấn mạnh giá trị của kiến thức này. Các bảng chỉ dẫn tại chỗ (chủ yếu bằng tiếng Thái) thỉnh thoảng đánh dấu những văn bản được UNESCO công nhận này. Đó là niềm tự hào của ngôi chùa và của Bangkok: một lời nhắc nhở rằng tầm quan trọng của Wat Pho vượt ra ngoài lĩnh vực du lịch, trở thành di sản văn hóa toàn cầu.
Bên trong khuôn viên chùa, bạn sẽ tìm thấy những tủ trưng bày nhỏ (trong sảnh thư viện) trưng bày bản sao của các bản thảo cổ. Chúng bao gồm các chủ đề như công thức thuốc thảo dược, dụng cụ phẫu thuật và kinh Phật. Các học giả thỉnh thoảng đến thăm Wat Pho để nghiên cứu những tài liệu này. Đối với hầu hết du khách, chỉ cần biết rằng ngôi chùa này từng là học viện của quốc gia là đủ. Điều này nhấn mạnh lý do tại sao UNESCO nói rằng bộ sưu tập của Wat Pho “kích thích lòng nhiệt huyết của giới trẻ đối với tri thức và sự xuất sắc”, như nghệ sĩ Thái Lan Chakrabhand đã nhận xét vào năm 1999.
Wat Pho nổi tiếng là nơi khai sinh ra phương pháp massage truyền thống Thái Lan. Năm 1832, vua Rama III đã thành lập một trường học chính quy tại chùa để bảo tồn truyền thống này. Tin tức Thái LanĐây là nghệ thuật chữa bệnh bản địa kết hợp bấm huyệt và các động tác kéo giãn giống như yoga. (Truyền thuyết kể rằng các kỹ thuật tương tự đã được các nhà sư từ Ấn Độ mang đến Thái Lan cách đây 2.500 năm.) Dưới thời Rama III, kiến thức y học đã được ghi chép trong chùa, nhưng việc đào tạo thực hành vẫn tiếp tục bên trong tu viện. Cuối cùng, Hội Y học Hoàng gia (1955) và sau đó là Cục Y học Cổ truyền Thái Lan (1962) đã chính thức hóa chương trình giảng dạy tại chỗ. Ngày nay, trường dạy massage của Wat Pho (mở cửa cho cả người nước ngoài và người Thái) cung cấp các buổi massage dầu và massage chân 30, 60 và 90 phút. Hàng trăm học viên massage đang được đào tạo tại đây vào ban ngày. Giá cả do chùa quy định: massage chân cơ bản khoảng 200 THB/giờ, massage dầu kiểu Thái khoảng 300-500 THB (tính đến năm 2025). Bạn có thể xếp hàng tại quầy lễ tân trong gian massage (phía bắc tượng Phật Nằm) hoặc đặt trước qua trang web chính thức của Wat Pho.
Tờ Guardian đưa tin rằng các kỹ thuật massage Thái được hệ thống hóa đã được các học giả trong triều đình Rama III khắc trên tường thư viện của chùa Wat Pho. Sự hồi sinh hiện đại diễn ra vào giữa thế kỷ 20, khi trường dạy massage của chùa bắt đầu nhận học viên nước ngoài. Theo một số thống kê, hơn 200.000 chuyên viên trị liệu trên toàn thế giới đã được cấp chứng chỉ tại đây. Năm 2019, UNESCO đã đưa “massage Thái truyền thống” vào danh sách Di sản Văn hóa Phi vật thể, ghi nhận rằng massage Thái được xem là một phần di sản văn hóa của Thái Lan trên toàn cầu. Vai trò của chùa Wat Pho đã được công nhận đặc biệt: chính tại ngôi chùa này, nghệ thuật massage đã phát triển mạnh mẽ về mặt thể chế.
Ban đầu có tên là “Trường Massage Truyền Thống và Y Học Thảo Dược Thái Lan”, nơi đây tọa lạc trong một gian nhà có một phần ngoài trời. Các phòng học được lót bằng những tấm thảm massage cũ và các sơ đồ giải phẫu. Có các chuyên viên trị liệu nói tiếng Anh, và sinh viên năm cuối thường cung cấp dịch vụ massage với giá rẻ hơn. Môi trường ở đây rất thư giãn – đừng ngạc nhiên nếu một giảng viên đứng gần hướng dẫn một chuyên viên massage trẻ về cách massage lưng cho bạn. Bên cạnh phòng massage là phòng khám, nơi bạn có thể mua các loại thuốc đắp thảo dược và đồ uống thảo dược. Tất cả lợi nhuận đều được dùng để bảo trì chùa. Trải nghiệm massage ở đây ít nhất một lần rất đáng giá – nó vừa có tác dụng trị liệu vừa là một minh chứng văn hóa sống động.
Các biển báo tại trường ghi rõ giá cả và quy định (“chỉ massage chân” trong phòng massage chân, phòng yên tĩnh, v.v.). Khu vực massage chân sử dụng ghế tựa bằng gỗ và thường khá sôi động (khách trò chuyện). Khu vực massage dầu thì trang trọng hơn: bạn nằm trên thảm có đệm, và chuyên viên trị liệu sẽ dùng lòng bàn tay, khuỷu tay và bàn chân để xoa bóp. Đối với cả hai loại hình massage, bạn cần để giày dép ở lối vào khu vực (có thùng đựng giày). Khăn và nước được cung cấp. Một lời khuyên: nếu bạn muốn được massage bởi nữ, hãy nói rõ điều đó khi đến. Trải nghiệm này tương đối mạnh mẽ so với massage spa phương Tây – hãy chuẩn bị tinh thần cho những động tác kéo giãn sâu và áp lực mạnh. Nhiều khách thấy rằng cảm giác đau nhức nhẹ là xứng đáng; đây cũng là cơ hội để thư giãn giữa chừng.
Như văn bản ghi nhận của UNESCO đã nêu, sự phổ biến của nuad Thai đã lan rộng ra quốc tế, nhưng nó vẫn bám rễ sâu trong các ngôi chùa như Wat Pho. Thật vậy, đoạn phim về các học viên trong bài báo của Guardian cho thấy họ đang học tập ngay trong những sảnh đối diện với tượng Phật Nằm. Vì vậy, một buổi trị liệu tại Wat Pho sẽ kết nối bạn trực tiếp với truyền thống này. Hoàn thành một buổi massage có thể mang lại cảm giác như một nghi lễ trưởng thành – bước ra khỏi chùa với đôi tay chân thư giãn hơn, chia sẻ một phong tục mà nhiều thế hệ người Thái Lan tự hào gìn giữ.
Thiết kế của chùa Wat Pho là sự pha trộn độc đáo giữa ảnh hưởng của Thái Lan, Trung Quốc và Khmer. Phong cách chủ đạo là Rattanakosin Thái, thể hiện rõ ở các tầng mái, chóp mái mạ vàng và các họa tiết trang trí bằng vữa. Nhưng các yếu tố Trung Quốc cũng hiện diện khắp nơi: 91 bảo tháp được trang trí bằng hoa sứ (do các thuyền buồm buôn bán để lại), và hàng chục bức tượng thần hộ vệ Trung Quốc kích thước người thật được đặt dọc theo hành lang. Bốn bức tượng khổng lồ bằng đá và 160 cột đá cẩm thạch Trung Quốc được sơn vẽ (họa tiết hoa sen) do các phường hội Trung Quốc quyên tặng khi Rama III mở rộng chùa. Ngay cả những bức tranh khảm trên mái tượng Phật nằm cũng chứa các mảnh sứ Trung Quốc. Ảnh hưởng của Khmer được thấy ở hình dạng nụ sen của một số bảo tháp và trong phong cách của một số tượng Phật.
In short, Wat Pho is like a mini-Thai museum of styles. From the tall, white spire of the central stupa (Phra Chedi Si Ratchakan) to the oriental dragons coiled around the ubosot’s steps, the artistry spans Asia. Scholars note that Rama III deliberately hired Chinese craftsmen; one plaque states his expansions used “all best craftsmen from the Royal Palace and outside” to ensure “elaborately decorated monastery[s]”. For example, the northern Ubosot has a clock tower with Western clocks, while Buddhist deities on temple walls carry lotus lanterns of Chinese design. Admire the diversity: Shinto-style guardian lions at the main gate, Burmese-influenced bronze bells in the chedis, and even English lettering on foundation stones from Rama V’s era.
Những người khổng lồ bằng đá (Yaksha): Bao quanh bốn cổng vào là 34 bức tượng Yaksha được sơn màu tươi sáng – những người khổng lồ thần thoại trong Ramakien. Chúng tuần tra quanh chùa, khiến Wat Pho trở thành một trong số ít những nơi mà những hình tượng này đứng bên ngoài chùa. Mỗi Yaksha cao hơn 5 mét, tay cầm một cây gậy. Những bức tượng này được đúc trong thời kỳ xây dựng lại của Rama III và được sơn lại trong các lần trùng tu gần đây. Chúng phản ánh thần thoại Ấn Độ nhưng được điêu khắc bởi các nghệ nhân địa phương theo truyền thống Rattanakosin.
Tượng Trung Quốc: Giữa các tòa nhà chính là hàng chục bức tượng đá cẩm thạch Trung Quốc có niên đại từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ thứ 6. Ban đầu chúng được dùng làm vật chặn cửa trên tàu, mỗi bức tượng mô tả một người hoặc một vị thần (một số khá hài hước). Chúng được triều đình của Rama III hiến tặng sau một vụ đắm tàu năm 1835. Ngày nay, chúng được trưng bày dọc theo sân trong, thu hút sự chú ý và gây tiếng cười bởi những biểu cảm trên khuôn mặt.
Bạn có thể tham quan sông Chao Phraya, Cung điện Hoàng gia và chùa Wat Pho trong một ngày được lên kế hoạch kỹ lưỡng, nhưng thời gian và hậu cần rất quan trọng.
Thời điểm tốt nhất trong năm: Mùa du lịch cao điểm ở Bangkok là từ tháng 11 đến tháng 2, khi thời tiết ban ngày mát mẻ và khô ráo hơn một chút. Đây là thời điểm lý tưởng để tham quan các đền chùa. (Tết Nguyên đán Thái Lan vào tháng 4 – Songkran – cũng thu hút rất đông du khách và các nghi lễ tại chùa chiền.) Mùa nóng (tháng 3 – tháng 5) có thể rất oi bức, mặc dù buổi sáng sớm vẫn có thể hoạt động được. Mùa mưa ở Bangkok diễn ra từ tháng 6 đến tháng 10; ngay cả khi đó, những cơn mưa thường ngắn, nhưng bạn vẫn nên chuẩn bị áo mưa và có những khoảng thời gian nghỉ ngơi trong nhà linh hoạt.
Thời điểm tốt nhất trong ngày: Cả ba địa điểm đều mở cửa lúc 8 giờ sáng hoặc 8 giờ 30 sáng; hãy lên kế hoạch đến ngay khi mở cửa để tránh nóng và đông đúc. Cung điện Hoàng gia và Wat Pho đông đúc nhất từ 10 giờ sáng đến trưa. Buổi tối yên tĩnh hơn, nhưng lưu ý rằng Cung điện Hoàng gia đóng cửa lúc 4 giờ 30 chiều. Wat Pho mở cửa đến 6 giờ chiều (dịch vụ massage đến 6 giờ 30). Nếu bạn muốn tham quan Wat Arun hoặc đi thuyền ngắm hoàng hôn, cuối buổi chiều là thời điểm lý tưởng. Tham quan chùa vào buổi sáng có nghĩa là ít người hơn và thời tiết mát mẻ hơn – hướng dẫn viên du lịch và người dân địa phương khuyên bạn nên bắt đầu lúc 8 giờ 30 sáng tại Cung điện Hoàng gia nếu có thể.
Cách đến đó:
– Bằng tàu cao tốc Chao Phraya: Đây là một cách đi vừa đẹp mắt vừa thuận tiện. Hãy đi bất kỳ tàu cao tốc nào đến... Bến tàu Tha Chang (N9) Đối với Cung điện Hoàng gia. Đối với Wat Pho, hãy sử dụng... Bến tàu Tha Tien (N8)Sau đó, bạn có thể băng qua sông bằng phà giá 5 baht (sang phía Wat Arun) hoặc đơn giản là đi bộ một dãy nhà về phía bắc dọc theo sông đến lối vào Wat Pho. (Phà chạy thường xuyên, khoảng 15 phút một chuyến.)
– Bằng tàu điện ngầm: Từ ga Sanam Chai (Tuyến Xanh), lối ra số 1, bạn chỉ cần đi bộ khoảng 5-10 phút là đến được Wat Pho và Cung điện Hoàng gia. Từ ga, đi về hướng đông trên đường Ratchadamnoen Klang. Cung điện Hoàng gia sẽ hiện ra bên tay phải sau khi băng qua một con kênh. Một cách nhanh hơn: có thuyền đưa đón miễn phí từ bến Tha Chang đến Bảo tàng Quốc gia Bangkok, từ đó bạn chỉ cần đi bộ 3 phút.
– Bằng taxi/Grab: Taxi ở đây rất nhiều (giá cả có thể thương lượng khoảng 100-150 THB từ Silom hoặc Siam). Họ có thể đưa bạn đến Tha Chang hoặc Cổng Nam của Cung điện Hoàng gia (đường Na Phra Lan). Nếu muốn, bạn có thể sử dụng Grab để có giá cố định. Từ khu vực Wat Pho, đi taxi đến Wat Arun chỉ mất 10 phút qua sông (chuyến đi bao gồm phí qua phà ngắn khoảng 5 THB do tài xế taxi trả).
– Đi bộ: Nếu bạn ở khu Phố Cổ hoặc khu Khao San, đi bộ rất dễ chịu. Chùa Wat Pho và Cung điện Hoàng gia chỉ cách nhau 800 m (10-15 phút); một con đường ven sông dọc theo Na Phra Lan dẫn thẳng đến giữa hai nơi. Đường Khao San cách chùa Wat Pho khoảng 20 phút đi bộ về phía tây bắc. (Chỉ cần chú ý kem chống nắng và thỉnh thoảng có xe cộ trên những con phố hẹp.)
Phí vào cửa và vé:
– Cung điện lớn: Giá vé: 500 THB (người lớn), 250 THB (người trong nước). Vé chỉ được bán đến 15:30; thời gian tham quan khoảng 2-3 tiếng.
– Phở gì: Giá vé: 100 THB (người lớn, tính đến năm 2025), miễn phí cho trẻ nhỏ. Vé vào cửa bao gồm hướng dẫn bằng âm thanh tiếng Anh. (Dịch vụ massage và tham quan các khu trưng bày bên trong có phí riêng.)
– Chùa Wat Arun: (Tùy chọn) Nếu bạn ghé thăm Wat Arun sau khi đi qua Wat Pho, phí vào cửa khoảng 50 THB (cao hơn đối với khách nước ngoài).
(Lưu ý: Giá vé có thể thay đổi. Giá trên là giá hiện hành tính đến năm 2025; vui lòng kiểm tra lại gần thời điểm chuyến đi của bạn.)
Quy định về trang phục khi đến đền thờ: Cả ba địa điểm đều yêu cầu trang phục lịch sự. Khách tham quan phải che vai và đầu gối trong các đền thờ. Cụ thể là, Không được mặc áo không tay, quần short hoặc váy ngắn trên đầu gối.Trang web của Cung điện Hoàng gia thậm chí còn liệt kê những vật dụng bị cấm: quần short, váy ngắn, áo ba lỗ, vải xuyên thấu, v.v. Tương tự, chùa Wat Pho yêu cầu mặc quần dài hoặc váy dài tay. Khăn choàng có thể mua hoặc mượn ở lối vào. Phải cởi giày dép khi vào tất cả các điện thờ trong nhà (họ cung cấp túi nhựa nhỏ để đựng giày).
Quy định về chụp ảnh: Nhiếp ảnh là được phép ở ngoài trời ở tất cả các địa điểm; nhiều ngôi chùa khuyến khích điều đó (không dùng đèn flash ở tượng Phật Nằm). Tuy nhiên, Không được phép chụp ảnh bên trong chùa Phật Ngọc (Wat Phra Kaew).Tại Wat Pho, việc chụp ảnh có đèn flash không được khuyến khích khi ở gần người đang cầu nguyện; các biển báo nhắc nhở du khách tắt đèn flash. Máy bay không người lái bị nghiêm cấm tại Cung điện Hoàng gia. Luôn luôn thể hiện sự tôn trọng: tránh bước lên ngưỡng cửa, không quay lưng lại với tượng Phật khi chụp ảnh, và bước ra ngoài khi thắp hương hoặc cầu nguyện.
Đối với nhiều du khách, kế hoạch tốt nhất là tham quan cả ba địa điểm trong một ngày. Dưới đây là một lịch trình mẫu kết hợp giữa sự dễ dàng và hiệu quả:
Thời gian | Hoạt động |
8:30–11:00 LÀ | Cung điện Hoàng gia và chùa Wat Phra Kaew: Vào tham quan ngay khi mở cửa. Dành khoảng 2-2,5 giờ để tham quan các điện chính và tượng Phật Ngọc. Dạo quanh các khu vực một cách có hệ thống. |
11:00–11:30 LÀ | Đi bộ đến Wat Pho: Băng qua đường hoặc bắt xe tuk-tuk (một đoạn đường ngắn) đến cổng chùa Wat Pho. |
11:30 sáng – 1:30 chiều | Chùa Wat Pho: Chiêm ngưỡng tượng Phật Nằm (dành khoảng 30 phút trong điện thờ). Khám phá các bảo tháp và nhà nguyện. (Chụp ảnh các tượng Yaksha và tượng nhân sư Trung Quốc.) |
1:30–2:30 chiều | Giờ nghỉ trưa: Hãy ăn ở những nơi gần đó (xem gợi ý). Nghỉ ngơi và uống đủ nước. |
14:30–15:30 | Massage Thái: Hãy tận hưởng liệu trình massage truyền thống Thái Lan hoặc massage chân 1 giờ tại trường dạy massage của Wat Pho (rất được khuyến khích). Thời gian dự kiến từ 45 phút đến 1 giờ. |
3:30–4:30 chiều | Đi sang Wat Arun: Hãy sử dụng phà tại bến Tha Tien (5 THB) để sang bờ sông. Leo lên tháp trung tâm của chùa Wat Arun (tạm thời lên đến 300 bậc thang) để ngắm nhìn toàn cảnh sông. |
4:30–5:30 chiều | Hoàng hôn trên sông: Sau khi xuống khỏi Wat Arun, hãy đi thuyền du lịch trên sông Chao Phraya hoặc đặt trước một chuyến du thuyền ăn tối để quay trở lại thượng nguồn và ngắm hoàng hôn khuất sau đường chân trời thành phố. |
(Thời gian biểu này giả định các cửa hàng/nhà hàng vẫn mở cửa. Giờ vào cửa cuối cùng của Wat Pho là 6:00 chiều, Wat Arun đóng cửa lúc 6:00 chiều.)
Đối với những người dậy sớm, việc dời lịch tham quan Cung điện Hoàng gia sang 8:00 sáng (khi cung điện chính thức mở cửa cho người Thái) có thể giúp tránh đám đông. Hoặc nếu bắt đầu sau 9:00 sáng, hãy tham quan Wat Pho trước và Cung điện Hoàng gia sau (lượng khách tham quan cung điện sẽ giảm dần vào cuối buổi chiều, mặc dù vẫn còn xếp hàng mua vé). Trong mọi trường hợp, đến giữa buổi chiều, bạn sẽ ở gần Wat Arun và dòng sông, thời điểm lý tưởng để ngắm hoàng hôn.
Không. Mặc dù liền kề, chúng là hai quần thể riêng biệt. Cung điện Hoàng gia là nơi ở của hoàng gia và là nơi tọa lạc của chùa Wat Phra Kaew (Phật Ngọc), trong khi Wat Pho là một quần thể chùa gần đó. Tên chính thức của Wat Pho là Wat Phra Chetuphon, và nó nằm ngay phía nam của Cung điện Hoàng gia. Hai nơi này chung một bức tường nhưng có lối vào và mục đích riêng biệt.
Đúng vậy – chúng chỉ cách nhau khoảng 10 phút đi bộ. Nhiều lịch trình tham quan bao gồm cả hai địa điểm này cộng thêm Wat Arun. Một lịch trình mẫu gợi ý dành buổi sáng tham quan Cung điện Hoàng gia (mở cửa lúc 8:30) và sau đó đi bộ đến Wat Pho vào cuối buổi sáng. Chuyến tham quan có thể bao gồm Wat Pho vào đầu buổi chiều, kết thúc vào đầu buổi tối. Nếu không có nhiều thời gian, bạn có thể bắt đầu lúc 9:00 sáng và vẫn tham quan được cả hai địa điểm. Lưu ý rằng quầy bán vé của Cung điện Hoàng gia đóng cửa lúc 3:30 chiều, vì vậy hãy lên kế hoạch cho phù hợp.
Tượng Phật Nằm tượng trưng cho Đức Phật nhập Niết bàn (niết bàn cuối cùng) vào cuối đời. Trong tư thế này, Đức Phật nằm nghiêng về bên phải, đầu tựa trên một chiếc gối, tượng trưng cho những giây phút tỉnh thức cuối cùng của Ngài. Theo truyền thống Phật giáo, bức tượng này mô tả Đức Phật lịch sử trong lúc lâm bệnh, chuẩn bị bước vào trạng thái an lạc sau khi chết. Nét mặt thanh thản và dáng người nằm dài thể hiện sự thanh thản và lòng từ bi chấp nhận sự hữu hạn của Đức Phật.
Chùa Wat Pho được coi là cái nôi của massage truyền thống Thái Lan vì vua Rama III đã thành lập trường y và massage đầu tiên của Thái Lan tại đây. Năm 1832, Rama III đã cho khắc các kiến thức về massage và y học lên tường chùa, và sau đó ông đã thành lập trường dạy massage của chùa vào thế kỷ 20. Lịch sử này được UNESCO ghi nhận: Massage Thái (nuad Thai) được công nhận là Di sản Phi vật thể một phần nhờ vào truyền thống lâu đời tại Wat Pho. Trường dạy massage Wat Pho ngày nay (thành lập năm 1962) tiếp tục di sản đó, đào tạo hàng ngàn chuyên viên trị liệu. Tóm lại, phương pháp massage Thái được hệ thống hóa đã được phục hưng và truyền bá tại Wat Pho, mang lại cho nơi đây danh hiệu là cái nôi của massage Thái.
Cả ba địa điểm đều áp dụng quy định về trang phục kín đáo. Khách tham quan phải che vai và đầu gối. Áo không tay, váy/quần ngắn và quần áo bó sát hoặc rách đều không được phép. Cụ thể, “Không mặc áo không tay… không mặc quần short bó sát” Các trang phục như... đều được phép. Cả nam và nữ nên mặc quần dài (hoặc váy dài đến đầu gối) và áo có tay. Hãy nhớ cởi giày dép khi vào bất kỳ khu vực trong nhà nào của đền thờ. Nếu bạn đến mà ăn mặc không phù hợp, lối vào sẽ cung cấp hoặc cho thuê khăn che kín đáo.
Hãy lên kế hoạch dành 2-3 giờ tại Wat Pho để có một chuyến tham quan thư giãn. Chỉ riêng việc chiêm ngưỡng tượng Phật Nằm cũng có thể mất 20-30 phút (và tham gia nghi lễ rung đồng xu). Sau đó, hãy dành thời gian đi dạo trong vườn, xem các bảo tháp và thăm các điện thờ. Thêm một giờ nữa sẽ tốt nếu bạn muốn mát xa hoặc tham gia một tour du lịch có hướng dẫn viên. Nhiều du khách dành khoảng 2 giờ ở đây trước khi tiếp tục đến các địa điểm khác. Nếu thời gian eo hẹp, bạn có thể xem những điểm nổi bật trong 90 phút, nhưng như vậy sẽ khá vội vàng.
Chắc chắn rồi. Wat Pho mang đến một trải nghiệm khác biệt, bổ sung cho trải nghiệm cũ. Trong khi Cung điện Hoàng gia lộng lẫy với vẻ uy nghi hoàng gia, Wat Pho lại trưng bày nghệ thuật Phật giáo, những bức tượng khổng lồ và truyền thống sống động. Nơi đây lưu giữ bộ sưu tập tượng Phật lớn nhất Thái Lan (hơn 1.000 bức tượng) và tượng Phật nằm lớn nhất Thái Lan. Đây cũng là một trung tâm học thuật được UNESCO công nhận và là nơi khai sinh ra nghệ thuật massage. Ngay cả khi bạn đã từng đến Wat Phra Kaew, khuôn viên chùa Wat Pho – với sân trong có các tháp chedi, những chạm khắc tinh xảo và bầu không khí tràn đầy năng lượng – vẫn rất độc đáo. Nhiều du khách cho rằng việc ghé thăm Wat Pho giúp họ hiểu trọn vẹn hơn về văn hóa và lịch sử Bangkok.
Vâng. Ngoài quy định về trang phục: hãy cởi mũ và giày trước khi vào bất kỳ điện thờ nào. Không được hướng chân về phía tượng Phật. Hãy cư xử tôn trọng: giữ giọng nói nhỏ nhẹ và không làm gián đoạn bất kỳ hoạt động thờ cúng hay nghi lễ nào. Được phép chụp ảnh trong khuôn viên chùa nhưng tránh dùng đèn flash trong các điện thờ. Không được leo trèo lên tượng hoặc lan can. Nói chung, hãy tuân theo hướng dẫn của các biển báo và nhân viên chùa. Cuối cùng, hãy nhớ mang theo nước uống và kem chống nắng; nắng ở Thái Lan có thể rất gay gắt.
Tham quan các địa điểm linh thiêng ở Bangkok không chỉ đơn thuần là ngắm cảnh; đó là bước vào những nơi thờ cúng và di sản văn hóa sống động. Du khách được yêu cầu cư xử tôn trọng. Điều này có nghĩa là ăn mặc kín đáo, nói nhỏ nhẹ trong khu vực chùa chiền và không chạm vào các nhà sư hoặc các vật phẩm linh thiêng. Luôn luôn quay mặt về phía tượng Phật (bỏ mũ) và tránh sang một bên nếu các nhà sư đến gần. Đổi lại, bạn sẽ được chào đón – thường là bằng một nụ cười – vào những truyền thống cổ xưa này. Nếu bạn thích chuyến thăm của mình, hãy cân nhắc quyên góp một khoản nhỏ vào các hộp quyên góp (thường là 10-20 THB) để giúp bảo trì chùa chiền.
Hỗ trợ cộng đồng địa phương cũng là một phần của du lịch có trách nhiệm. Hãy chọn hướng dẫn viên địa phương hoặc nhà hàng gia đình khi có thể. Nhiều nhân viên của Wat Pho (thợ mát-xa, hướng dẫn viên, người dọn dẹp) là cư dân Bangkok. Mua sắm tại các cửa hàng nhỏ hoặc thuê hướng dẫn viên có giấy phép sẽ giúp ích cho nền kinh tế địa phương. Ở những khu vực đông đúc, hãy để mắt đến đồ vật có giá trị và sử dụng thuyền và taxi chính thức.
Cuối cùng, hãy thực hành lối sống bền vững: Các ngôi chùa ở Bangkok đón hàng chục nghìn du khách mỗi ngày, vì vậy hãy giảm thiểu rác thải. Mang theo bình nước có thể tái sử dụng, nói không với túi nhựa và sử dụng khu vực hút thuốc được chỉ định (hút thuốc bên trong khuôn viên chùa luôn bị cấm). Những hành động nhỏ thể hiện sự tôn trọng. Bằng cách du lịch có trách nhiệm, bạn giúp bảo tồn những di sản này cho các thế hệ tương lai và đảm bảo sự giao lưu văn hóa tích cực.
Một ngày dành trọn cho sông Chao Phraya, Cung điện Hoàng gia và chùa Wat Pho không chỉ đơn thuần là ghé thăm các điểm tham quan; đó là một hành trình khám phá trái tim của bản sắc Thái Lan. Những địa điểm này gói gọn câu chuyện của Bangkok – từ sự thành lập thành phố và di sản hoàng gia đến đức tin Phật giáo sống động và nghệ thuật chữa bệnh truyền thống. Tản bộ qua những công trình kiến trúc tráng lệ này, cảm nhận làn gió ven sông và quan sát các nghi lễ địa phương sẽ kết nối bạn với hàng thế kỷ lịch sử. Mỗi ngọn tháp mạ vàng, tượng Phật và ngôi chùa bên kênh đào đều thì thầm một câu chuyện về cả vua chúa và thường dân. Trong quá trình đó, du khách không chỉ có được những bức ảnh đẹp mà còn hiểu được lý do tại sao Phố cổ Bangkok lại là một kho báu văn hóa nhân loại.