Varosha – từ điểm du lịch nổi tiếng và hiện đại đến 'thị trấn ma'

16 tối thiểu đọc

Varosha là khu vực phía nam được rào chắn của Famagusta (Gazimağusa) ở Síp, từ lâu nổi tiếng là khu nghỉ dưỡng bãi biển ngập nắng và giờ là biểu tượng cho sự chia cắt của hòn đảo. Trải rộng khoảng 6,2 km², nơi đây từng là một khu vực thịnh vượng với những khách sạn cao tầng và tiện nghi sang trọng trải dài trên những bãi biển cát vàng rộng lớn. Năm 1974, trong cuộc khủng hoảng Síp, khoảng 15.000 cư dân người Síp gốc Hy Lạp đã bỏ chạy khi quân đội Thổ Nhĩ Kỳ tiến công, và Varosha đã bị quân đội phong tỏa. Trong gần năm thập kỷ, nơi đây vẫn là một “viên nang thời gian” – những khách sạn trống rỗng, ghế tắm nắng và đồ dùng cá nhân vẫn còn sử dụng dở dang. Vào tháng 10 năm 2020, chính quyền người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ đã gây tranh cãi khi mở một khu vực bãi biển nhỏ (khoảng 3,5 km²) cho du khách. Dưới đây là những thông tin chính về vị trí, lịch sử và hiện trạng của Varosha.

  • Vị trí: Đông Nam Síp, khu vực Famagusta (Gazimağusa) thuộc Bắc Síp.
  • Khu vực: Khoảng 6,19 km².
  • Dân số đạt đỉnh trước năm 1974: Khoảng 15.000 cư dân người Síp gốc Hy Lạp.
  • Sức chứa khách du lịch: Vào đầu những năm 1970, nơi đây có hơn 100 khách sạn và khoảng 10.000 giường.
  • Bờ biển vàng: Bãi biển cát vàng trải dài năm ki-lô-mét.
  • Tình trạng hiện tại: Phần lớn là khu vực quân sự được rào chắn; khoảng 3-5% đã được mở cửa cho công chúng kể từ năm 2020.

Varosha là gì? Một thị trấn ma ở Síp trong bối cảnh lịch sử.

Varosha (tiếng Hy Lạp: Varos, tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: Maraş hoặc Maras đã đóng cửaVarosha nằm ngay sát khu phố cổ và cảng lịch sử của Famagusta. Cho đến năm 1974, nơi đây là khu nghỉ dưỡng hiện đại của Famagusta, thường được ví như Riviera của Pháp hay Ý nhờ những tòa nhà cao tầng sang trọng và những bãi biển tuyệt đẹp. Năm 1974, sau cuộc can thiệp quân sự của Thổ Nhĩ Kỳ, toàn bộ dân cư Varosha được lệnh phải sơ tán; người dân chỉ còn lại hy vọng về một sự vắng mặt ngắn ngủi nhưng thành phố lại bị xếp vào khu vực quân sự. Trong nhiều thập kỷ, Varosha chìm trong im lặng – một khung cảnh xa lạ với những căn hộ bạc màu vì nắng và những đại lộ im lặng, nơi những vật dụng từ những năm 1970 vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ có quân đội Thổ Nhĩ Kỳ và thỉnh thoảng lực lượng gìn hòa bình của Liên Hợp Quốc mới đặt chân lên đường phố nơi đây.

Tên Varosha bắt nguồn từ tiếng Thổ Nhĩ Kỳ Ottoman, từ varos (nghĩa là “vùng ngoại ô”). Trước khi phát triển hiện đại, khu vực này là những đồng cỏ chăn thả. Tên Maraş trong tiếng Thổ Nhĩ Kỳ Síp bắt nguồn từ di sản Ottoman của vùng đất này.

Ghi chú lịch sử

Ngay cả trong thế kỷ 21, vị thế của Varosha vẫn rất đặc biệt. Không giống như hầu hết các vùng khác ở Bắc Síp, nơi đây không được tái định cư hay xây dựng lại sau năm 1974. Tình trạng pháp lý của nó vẫn được điều chỉnh bởi các nghị quyết của Liên Hợp Quốc; Nghị quyết 550 (1984) coi bất kỳ thỏa thuận dàn xếp nào là "không thể chấp nhận được" và yêu cầu chuyển giao cho sự quản lý của Liên Hợp Quốc. Khu vực được rào chắn vẫn là một biểu tượng mạnh mẽ của cuộc xung đột chưa được giải quyết: các tài sản về mặt pháp lý vẫn thuộc về những chủ sở hữu người Síp gốc Hy Lạp ban đầu, những người vẫn duy trì các yêu sách và hy vọng được trở về.

Thời kỳ hoàng kim: Sự trỗi dậy của Varosha như một điểm đến nghỉ dưỡng nổi tiếng (1960–1974)

Vào những năm 1960 và đầu những năm 1970, Varosha là biểu tượng cho sự bùng nổ du lịch của Síp. Síp độc lập đã đầu tư mạnh vào các khu nghỉ dưỡng, và đến năm 1970, du lịch chiếm tỷ trọng lớn trong tổng thu nhập của đất nước. 57% GDP của hòn đảoNhững bãi biển trải dài và cơ sở hạ tầng hiện đại đã mang lại cho Varosha biệt danh “Las Vegas của Địa Trung Hải”. Vô số du khách từ châu Âu và khắp nơi trên thế giới đổ xô đến đây để tận hưởng ánh nắng mặt trời và cuộc sống về đêm sôi động. Đến năm 1974, Varosha có hơn 100 khách sạn—bao gồm những thương hiệu nổi tiếng như Palm Beach, King George, Grecian và Florida—và các khu chung cư và biệt thự sang trọng của nó là điển hình cho chủ nghĩa hiện đại Địa Trung Hải những năm 1960.

Varosha cũng nổi tiếng với lượng khách hàng là người nổi tiếng. Các ngôi sao điện ảnh quốc tế đã dành mùa hè trên bờ biển nơi đây: Elizabeth Taylor và Richard Burton từng nghỉ dưỡng ở đây, Brigitte Bardot tắm nắng trên bãi biển Glossa, và Paul Newman trẻ tuổi từng sống ở Varosha trong thời gian quay phim. Thị trấn nhộn nhịp với những quán cà phê sang trọng, câu lạc bộ đêm và cửa hàng thời trang. Cư dân người Síp gốc Hy Lạp địa phương được hưởng cuộc sống khá thịnh vượng: nhiều người sở hữu các doanh nghiệp phục vụ khách du lịch, trong khi mức lương của họ thường phản ánh sự thành công của điểm đến. Những giai thoại từ thời kỳ đó gợi nhớ những ngày nhộn nhịp bên hồ bơi và những đêm khiêu vũ dưới ánh đèn neon.

Khách sạn Palm Beach và Argo ở Varosha là những biểu tượng của thời đại. Ví dụ, sân thượng của khách sạn Argo từng là nơi tổ chức các buổi hòa nhạc jazz đẳng cấp thế giới, trong khi Palm Beach là một địa danh nổi bật có thể nhìn thấy từ xa ngoài biển.

Ghi chú văn hóa

Số liệu du lịch năm 1973 cho thấy thời kỳ đỉnh cao của Varosha: hàng chục nghìn du khách mỗi năm, đóng góp một phần lớn vào nền kinh tế đang phát triển mạnh mẽ của Síp lúc bấy giờ. Thời kỳ hoàng kim này đột ngột kết thúc với cuộc khủng hoảng năm 1974, đóng băng thời kỳ vàng son của Varosha trong ký ức và sự suy tàn.

Tháng 7-tháng 8 năm 1974: Cuộc xâm lược, sơ tán và rào chắn khu vực

Cuộc đảo chính của chính quyền quân sự Hy Lạp ngày 15 tháng 7 năm 1974 và sự can thiệp sau đó của Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 20 tháng 7 đã phá tan giấc mơ của Varosha. Chỉ trong vài ngày, cộng đồng người Síp gốc Hy Lạp ở Varosha đã chạy trốn về phía nam, nhiều người chỉ mang theo hộ chiếu và những vật dụng thiết yếu. Các căn cứ của Anh tại Dhekelia gần đó thậm chí còn hỗ trợ sơ tán bằng trực thăng. Lực lượng Thổ Nhĩ Kỳ sau đó đã kiểm soát Famagusta. Varosha được tuyên bố là khu vực quân sự cấm vận chỉ sau một đêm; hàng rào dây thép gai và biển báo cảnh báo được dựng lên. Một tuyến lính gìn hòa bình của Liên Hợp Quốc đã chiếm giữ các vị trí dọc theo đường ranh giới ngừng bắn Green Line, nhưng Varosha nằm ở phía bắc, ngoài tầm với.

Các cuộc không kích của Thổ Nhĩ Kỳ vào bầu trời Varosha đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng. Vào tháng 8 năm 1974, khách sạn Salaminia Tower và một số tòa nhà cao tầng khác bị đánh bom, khiến các tầng trên sụp đổ và thang máy bị phá hủy. Các khu nhà ở và cửa hàng bình thường cũng bị ảnh hưởng. Ngay sau đó, quân đội Thổ Nhĩ Kỳ đã tiến hành cướ bóc triệt để: đồ đạc, thiết bị gia dụng, thậm chí cả dây đồng đều bị lấy đi khỏi các tòa nhà. Lời kể của nhân chứng cho biết có những vật có giá trị được giấu trong tường, ô tô bị bỏ lại giữa chừng và nhà bếp vẫn còn nồi niêu xoong chảo trên bếp.

Nhiều người tị nạn từ Varosha kể lại rằng họ ra đi với hy vọng sớm trở về. Ví dụ, Emily Markides đã chạy về để lấy quà cưới vào năm 1974 và không bao giờ quay lại. Nhiều năm sau, người Síp ở cả hai phía vẫn trao đổi "thư tình" và hoa bên hàng rào dây thép gai như biểu tượng của nỗi nhớ nhung.

Câu chuyện con người

Đến cuối năm 1974, hơn 39.000 người Síp gốc Hy Lạp đã bị di dời khỏi toàn bộ khu vực Famagusta. Khu phố từng sôi động giờ đây im lặng. Tháng 11 năm 1984, Nghị quyết 550 của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đã yêu cầu rõ ràng việc bàn giao Varosha cho Liên hợp quốc quản lý để người dân bản địa tái định cư. Một nghị quyết tiếp theo vào năm 1992 đã tái khẳng định lập trường đó, nhưng Thổ Nhĩ Kỳ và chính quyền người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ chưa bao giờ tuân thủ. Tranh chấp pháp lý đã đóng băng số phận của Varosha thêm một thế hệ nữa.

Đóng băng trong thời gian: Những thập kỷ như một thị trấn ma (1974–2024)

Trong gần năm thập kỷ, Varosha vẫn không bị chạm tới bởi những cư dân cũ hay bất kỳ dân thường nào — gần như một “khoang thời gian” của năm 1974. Không được bảo trì, các tòa nhà xuống cấp dưới tác động của khí hậu Địa Trung Hải. Hơi muối biển làm rỉ sét các ban công kim loại; động đất gây ra những hư hại kết cấu không được phát hiện. Theo năm tháng, thiên nhiên tiến vào: xương rồng, trúc đào và cả cây sung mọc xuyên qua vỉa hè và sảnh. Một người quan sát lâu năm nhận xét rằng “những bụi xương rồng lê gai (prickly pear) đã tràn ngập toàn bộ sáu kilômét vuông” và “cây cối [mọc] xuyên qua phòng khách”. Năm 2014, các phóng viên BBC đã quay cảnh rùa đầu to (loggerhead turtles) làm tổ yên ổn trên bãi biển Varosha.

Bên trong những hàng rào, thời gian dường như ngừng lại. Những ma-nơ-canh trưng bày trong cửa sổ các cửa hàng phai màu, rất lâu sau khi các cửa hàng đóng cửa. Một đại lý ô tô từ những năm 1970 vẫn còn giữ những mẫu xe với hóa đơn chưa thanh toán trên kính chắn gió. Những dấu vết ma quái của cuộc sống thường nhật trở thành đề tài thu hút khách du lịch: thực đơn nhà hàng treo sau lớp kính, kệ hàng chất đầy những mặt hàng đã tồn đọng hàng chục năm, và một chiếc bàn học đơn độc còn sót lại trong một lớp học trống rỗng. Cảnh tượng siêu thực này thu hút "du lịch đen tối", với những chiếc thuyền du lịch từ các khu nghỉ dưỡng phía nam đi vòng quanh bờ biển bị cấm, và thỉnh thoảng có những kẻ xâm nhập bất chấp dây thép gai để nhìn trộm. Tuy nhiên, bất kỳ việc đổ bộ hay khám phá nào vượt ra ngoài con đường chính đều bị cấm chính thức.

Vì Varosha được khóa kín hoàn toàn, nó đã trở thành một trong những ví dụ được bảo tồn tốt nhất về kiến ​​trúc khu nghỉ dưỡng cuối thế kỷ 20. Các tư liệu ảnh và hình ảnh vệ tinh cho thấy cấu trúc đô thị hầu như không thay đổi từ năm 1974 đến những năm 2000.

Ghi chú lịch sử

Nhiều thập kỷ dưới sự kiểm soát của quân đội cũng để lại những tổn thương về mặt tâm lý. Nhiều thế hệ người tị nạn Varosha lớn lên mà chưa từng đặt chân đến quê hương mình. Họ thành lập các hội nhóm, tổ chức các buổi tưởng niệm và giữ gìn ký ức thông qua những câu chuyện và tác phẩm nghệ thuật. Đối với họ, Varosha trở thành lời hứa "trở về" cuối cùng chưa được thực hiện.

Luật quốc tế từ lâu đã coi Varosha là một trường hợp đặc biệt. Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đã tuyên bố tình trạng của Varosha trong các nghị quyết liên tiếp: nghị quyết 550 (1984) và 789 (1992) cấm mọi thay đổi về tình trạng của Varosha và kêu gọi Liên hợp quốc quản lý và cuối cùng là trả lại cho cư dân năm 1974. Theo chính phủ Síp và phần lớn cộng đồng quốc tế, người Síp gốc Hy Lạp là chủ sở hữu hợp pháp của các tài sản ở Varosha. Tòa án Nhân quyền châu Âu đã ra lệnh cho Thổ Nhĩ Kỳ bồi thường trong các vụ kiện do cư dân Varosha bị di dời (ví dụ như vụ Lordos và Loizidou) đệ trình vì vi phạm quyền sở hữu.

Chính quyền người Thổ Nhĩ Kỳ ở Síp phản bác rằng phần lớn Varosha là đất “evkaf” (đất hiến tặng tôn giáo Hồi giáo) trước năm 1974, và họ đã bắt đầu bổ nhiệm các nhà quản lý riêng của mình. Năm 2022, họ công bố kế hoạch sử dụng doanh thu từ đất đai của Varosha cho lợi ích cộng đồng, một động thái bị Síp và EU bác bỏ vì bất hợp pháp. Đáng chú ý, khi Bắc Síp tìm cách đàm phán gia nhập Liên Hợp Quốc, Varosha thường được nhắc đến như một điều kiện tiên quyết cho bất kỳ thỏa thuận nào; người Síp gốc Hy Lạp khẳng định Varosha là lãnh thổ không thể thương lượng.

Tóm lại, Varosha vẫn là một điểm nóng pháp lý. Bất kỳ diễn biến nào ở đó đều bị xem là vi phạm các nghị quyết của Liên Hợp Quốc. Lập trường của EU rất rõ ràng: Thổ Nhĩ Kỳ phải tôn trọng các nghị quyết trước đó. Hiện tại, các ngôi nhà, khách sạn và cửa hàng đang trong tình trạng pháp lý bấp bênh, về mặt kỹ thuật là tài sản tư nhân lưu vong.

Tranh cãi về việc mở cửa trở lại: Tháng 10 năm 2020 và những năm sau đó

Ngày 8 tháng 10 năm 2020, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan và lãnh đạo người Thổ Nhĩ Kỳ gốc Síp Ersin Tatar tuyên bố mở cửa trở lại một phần Varosha cho du khách, chọn kỷ niệm 37 năm ngày thành lập Cộng hòa Bắc Síp tự xưng (TRNC) để tạo ý nghĩa biểu tượng. Khoảng 3,5 km² bãi biển và các con phố liền kề (khoảng 3-5% khu phố cổ) được mở cửa cho người dân tham quan lần đầu tiên sau 46 năm. Khu vực này, bao gồm đại lộ Kennedy (JFK) trung tâm và khu vực khách sạn Argo, đã được dọn sạch rác thải và rào chắn an ninh, cho phép các doanh nghiệp du lịch như quán cà phê và thể thao dưới nước hoạt động bên cạnh tàn tích.

Thông báo này ngay lập tức gây ra sự phẫn nộ quốc tế. Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc và Tổng thư ký Liên hợp quốc chỉ trích động thái này là bất hợp pháp, nhắc lại rằng quy chế của Varosha phải tuân theo các nghị quyết hiện hành. EU, Mỹ, Anh và các chính phủ khác lên án đây là một hành động khiêu khích. Tại Síp, người Síp gốc Hy Lạp – bao gồm cả những cư dân cũ của Varosha – bày tỏ sự tức giận và đau buồn. Họ hy vọng rằng bất kỳ việc mở cửa trở lại nào cũng sẽ là song phương dưới sự giám sát của Liên hợp quốc, chứ không phải là áp đặt đơn phương. Trong khi đó, các quan chức người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ bảo vệ quyết định này, cho rằng đó là việc khôi phục các quyền và thúc đẩy nền kinh tế của miền bắc.

Từ năm 2020, đã có những bước mở rộng khiêm tốn. Đến cuối năm 2021 và xuyên suốt năm 2023, thêm nhiều đường phố và khu nhà (tổng cộng khoảng 3,5–4 km²) đã được giải phóng mặt bằng để phục vụ quy hoạch của người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ. Việc cải tạo nhỏ các tòa nhà và lắp đặt tiện ích đã bắt đầu ở khu vực được giải phóng. Một kế hoạch của chính phủ Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ được công bố năm 2022 dự kiến ​​xây dựng các khách sạn mới phục vụ du lịch quanh năm. Tuy nhiên, khu vực trung tâm của Varosha – hầu hết các khách sạn và khu nhà ở – vẫn bị phong tỏa. Hàng rào bao quanh vẫn còn đó, và những người dân Varosha trước đây vẫn không thể trở về nhà của gia đình mình.

Số lượng du khách bị hạn chế. Trong những tháng sau khi mở cửa, chỉ có vài nghìn người (chủ yếu là người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ và khách du lịch từ Thổ Nhĩ Kỳ) đến Varosha. Thỉnh thoảng, một số người Síp gốc Hy Lạp cũng đến các trạm kiểm soát biên giới để nhìn qua hoặc đặt hoa lên hàng rào dây thép gai.

Tham quan Varosha ngày nay: Hướng dẫn năm 2026

Đối với những du khách tò mò về Varosha vào năm 2026, đây là những thông tin thực tế mới nhất:

  • Truy cập: Du khách có thể đến Varosha thông qua Bắc Síp. Tuyến đường thông thường là vượt qua Đường Xanh tại một trạm kiểm soát được chỉ định (chẳng hạn như cửa khẩu Cung điện Ledra hoặc Agios Dometios) vào Famagusta (Gazimağusa) do Thổ Nhĩ Kỳ kiểm soát. Du khách phải mang theo hộ chiếu hoặc thẻ căn cước Bắc Síp. Không mất phí khi vào khu vực đã mở cửa trở lại.
  • Giờ: Khu vực này thường mở cửa vào ban ngày mỗi ngày, mặc dù thời gian cụ thể có thể thay đổi theo mùa. Vì số lượng nhân viên không nhiều, hãy cố gắng đến vào giữa buổi sáng để có ánh sáng tốt nhất và tránh đám đông khách du lịch.
  • Khu vực được phép: Tính đến năm 2026, chỉ những con đường ngay bên trong hàng rào bãi biển mới được mở cửa. Du khách có thể đi bộ dọc theo Đại lộ Kennedy/JFK và các con đường liền kề đến tận rào chắn. Bãi biển Glossa nổi tiếng vẫn mở cửa cho hoạt động bơi lội (có nhân viên cứu hộ trực). Các lối đi dành cho du khách được đánh dấu rõ ràng; do không Leo rào hoặc đi lang thang ra ngoài khu vực đã được quy định (có lính canh vũ trang tuần tra dọc theo các khu vực này).
  • Những gì bạn sẽ thấy: Trong khu vực dễ tiếp cận, người ta sẽ thấy những sảnh khách sạn và khu vực hồ bơi trống rỗng, những khoảng sân bị cây cỏ mọc um tùm và những mặt tiền bị bào mòn bởi cát. Các bảng thông tin du lịch đã được lắp đặt ở một số điểm để giải thích câu chuyện về Varosha. Bãi biển Varosha dài với cát trắng mịn (nay có nhân viên cứu hộ) mang đến một khung cảnh ấn tượng của đường chân trời đổ nát. Hãy chú ý đến các khách sạn Palm Beach và Argo mang tính biểu tượng có thể nhìn thấy từ bờ biển.
  • Nhiếp ảnh: Nhìn chung, việc chụp ảnh Varosha được cho phép ở những khu vực công cộng – rất khó để không chụp ảnh. Tuy nhiên, hãy tôn trọng các biển báo và không chụp ảnh quân nhân hoặc thiết bị quân sự. Một số hướng dẫn viên địa phương khuyên nên đối xử với Varosha một cách tôn trọng (không nhảy từ ban công xuống, v.v.).
  • Safety: Hiện chưa có vấn đề tội phạm nào được ghi nhận ở Varosha – nơi này vẫn đang nằm dưới sự giám sát của quân đội. Các mối nguy hiểm lớn nhất là về mặt vật lý: ổ gà, mảnh kính vỡ và các công trình không ổn định. Hãy đi trên những con đường trải nhựa và không vào các tòa nhà, vì sàn và trần nhà có thể bị hư hại. Hãy mang giày chắc chắn và mang theo nước uống, kem chống nắng và máy ảnh.
  • Các tour có hướng dẫn: Các tour du lịch trọn gói (đi bộ hoặc xe đạp) khởi hành từ thị trấn Famagusta. Thông thường, các tour này bao gồm phần giới thiệu đầy đủ và hướng dẫn viên địa phương, giúp bạn hiểu rõ hơn về địa điểm. Tự túc tham quan cũng được nhưng cần lưu ý rằng rào cản ngôn ngữ có thể là một trở ngại.
  • Thời gian cần thiết: 1-2 giờ là đủ để tham quan khu vực ngoài trời và bãi biển. Để có một chuyến tham quan trọn vẹn (bao gồm cả các triển lãm bảo tàng ở Famagusta về cuộc xung đột năm 1974), hãy lên kế hoạch ít nhất nửa ngày.
  • Kết hợp lại: Khu phố cổ Famagusta (với Lâu đài Othello và Nhà thờ Hồi giáo Lala Mustafa Pasha) nằm ngay phía tây Varosha và rất đáng để ghé thăm vì sự tương phản lịch sử. Hãy nghỉ qua đêm tại Famagusta hoặc các thị trấn lân cận ở Bắc Síp.

Do nhiệt độ mùa hè cao, đầu xuân (tháng 4-5) hoặc cuối thu (tháng 9-10) là thời điểm lý tưởng nhất để tham quan. Những mùa chuyển tiếp này có thời tiết ấm áp mà không quá đông khách du lịch.

Mẹo nội bộ

Những di tích mang tính biểu tượng: Các địa danh nổi bật của Varosha

Trong số rất nhiều tòa nhà bị bỏ hoang, một vài công trình nổi bật lên như những địa danh của Varosha. Từ góc nhìn của du khách, chúng bao gồm:

  • Khách sạn Palm Beach: Di tích nổi tiếng nhất là một tòa nhà cao tầng màu be ở cuối đại lộ Kennedy. Từng là biểu tượng của sự giàu sang, giờ đây nó đã xuống cấp nghiêm trọng và bị phong tỏa, nhưng vẫn là một điểm đến thu hút du khách chụp ảnh.
  • Khách sạn Constantia (Thiên đường): Một tòa nhà cao tầng khác ven biển với những ô cửa sổ rỗng, có thể nhìn thấy từ xa. Hình dáng khối vuông của nó là đặc trưng của thiết kế những năm 1970.
  • Khách sạn Argo: Một tòa nhà nhỏ hơn, màu trắng, xây bằng bê tông từ giữa thế kỷ 20 trên đại lộ JFK. Có tin đồn Elizabeth Taylor từng ở đây. Sảnh chính của tòa nhà vẫn còn nguyên vẹn (mặc dù trống rỗng) phía sau hàng rào.
  • Khách sạn King George và Grecian: Hai khách sạn cao tầng ven biển, một số đã bị sập một phần. Các tour du lịch cho phép du khách tham quan một phần tàn tích của chúng.
  • Các tòa nhà chung cư: Những tòa nhà chung cư theo phong cách hiện đại nằm dọc theo đường Democracy Street (nay đổi tên thành JFK Ave). Mỗi tòa nhà đều bỏ trống với lan can rỉ sét và lớp sơn bạc màu.
  • Nhà thờ Thánh Gioan Nhà Thần học: Một nhà thờ Chính thống giáo Hy Lạp bị bỏ hoang gần bãi biển, với những ô cửa kính màu bị vỡ và cây cối mọc um tùm giữa các hàng ghế.
  • Tiện nghi bãi biển: Những cầu tàu bê tông, phòng thay đồ và quán cà phê đổ nát trên bãi cát, đã bị bỏ hoang từ lâu.

Hãy hình dung chức năng trước đây của mỗi công trình: sảnh lớn, bể bơi, máy điều hòa không khí — giờ đây tất cả đều như bị đóng băng theo thời gian. Khi dạo bước cùng hướng dẫn viên, bạn có thể tìm hiểu về những gia đình từng sở hữu chúng hoặc nhìn thấy những biển tên cũ.

Varosha trong bối cảnh: Những thị trấn ma trên khắp thế giới

Việc so sánh giúp hiểu rõ hơn vị trí của Varosha trong lịch sử. Giống như Pripyat của Chernobyl, sự trống rỗng của Varosha là do hành động của con người chứ không phải do thảm họa. Không giống như Pripyat, sự xuống cấp của Varosha là do... dần dần (không có phóng xạ) và thị trấn này có kiến ​​trúc cổ hơn nhiều. Cả hai đều thu hút những người thích khám phá đô thị, nhưng Chernobyl bị cấm nhập cảnh quốc tế, trong khi một phần của Varosha hiện đang được quảng bá cho du lịch.

  • Chernobyl (Pripyat, Ukraina): Bị bỏ hoang kể từ thảm họa hạt nhân năm 1986. Giống như Varosha, toàn bộ thị trấn bị đóng băng. Nhưng tàn tích của Pripyat vẫn hoàn toàn bị phong tỏa; Varosha vẫn có một phần cho người dân tiếp cận.
  • Centralia (Pennsylvania, Hoa Kỳ): Thị trấn ma hình thành từ vụ cháy mỏ than ngầm. Quy mô nhỏ hơn, không có cảnh quan đô thị như Varosha.
  • Craco (Ý): Thị trấn thời trung cổ trên sườn đồi đã được sơ tán sau vụ sạt lở đất. Một lần nữa, các tòa nhà nhỏ hơn và cổ kính hơn nhiều; không thể so sánh về danh tiếng hay chính trị.
  • Kolmanskop (Namibia): Thị trấn khai thác kim cương bị bỏ hoang, nay đã bị cát vùi lấp. Từng là một điểm thu hút khách du lịch, nhưng việc bỏ hoang (những năm 1950) là do sự sụp đổ kinh tế, chứ không phải do xung đột.

Varosha vẫn là một nơi độc đáo: một khu vực thành phố lớn, hiện đại bị bao phủ bởi vẻ hoang tàn của chiến tranh. Đây là một trong số ít những thị trấn châu Âu được xây dựng sau năm 1945 nhưng vẫn bị đóng cửa trong nhiều thập kỷ. Như chuyên gia du lịch Justin Corfield nhận xét, những cảnh "suy tàn đô thị" ở Varosha gợi liên tưởng đến những tác phẩm viễn tưởng hậu tận thế, nhưng không giống như vậy, Varosha nằm trong một vùng đệm nhạy cảm về mặt địa chính trị.

Tiếng nói từ Varosha: Cuộc sống bị gián đoạn

Câu chuyện về Varosha, với góc nhìn nhân văn, được kể lại bởi chính những người đã từng sống ở đó. Nhiều người Síp gốc Hy Lạp ở một độ tuổi nhất định vẫn nhớ về Varosha với tình cảm trìu mến như “nơi tuổi thơ của tôi”. Những lời kể của họ (được thu thập trong các phim tài liệu và sách) gợi nhớ về những bãi biển mùa hè cùng gia đình, những ngôi trường họ từng theo học và những đêm vui chơi ở vũ trường. Một cựu cư dân kể lại rằng nhiều năm sau khi trở về, bà thấy ngôi nhà cũ của mình đổ nát, quần áo và đồ chơi vương vãi khắp sàn nhà.

Một số người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ, những người lớn lên ngay cạnh hàng rào, nhớ lại việc nhìn thấy Varosha trên ngọn đồi đối diện như một “lăng mộ” bí ẩn của một cộng đồng khác. Một câu chuyện phổ biến: những quả bóng đá của trẻ em đá qua hàng rào không bao giờ được trả lại, càng củng cố thêm tính vĩnh cửu của rào cản vô hình này. Trên thực tế, hàng thập kỷ qua, nhiều giai thoại cảm động đã được xuất bản: tiểu thuyết gia người Síp gốc Hy Lạp Costas Montis đã viết thơ về sự mất mát của Varosha, trong khi các họa sĩ người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ đã vẽ nó như một biểu tượng của sự chia cắt.

Góc nhìn địa phương
Mehdi Ziyaeddin, một hướng dẫn viên du lịch người Bắc Síp, nhận xét vào năm 2021: “Đối với người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ, Varosha đã trở thành biểu tượng của sự nạn nhân, nhưng đồng thời cũng là một dự án tiềm năng cho sự phát triển của chính chúng ta. Thật phức tạp – mọi người muốn đến xem, nhưng họ cũng cảm nhận được nỗi đau của nó.” (Phỏng vấn trên Cyprus Today, tháng 1 năm 2022).

Các dự án lịch sử truyền miệng, chẳng hạn như bộ phim tài liệu năm 2017 của Vasia Markides. Varosha là chúng tôiTừ hàng chục cuộc phỏng vấn, những câu chuyện cá nhân này hé lộ bản sắc kép của Varosha: ngôi nhà yêu dấu của người Hy Lạp và biểu tượng của sự mất mát đối với cả hai cộng đồng. Điểm chung giữa những người kể chuyện là: Varosha đã bị bỏ trống quá nhanh, và tất cả các bên vẫn đang gánh chịu gánh nặng tinh thần về những gì đã mất.

Varosha trong Truyền thông và Văn hóa

Varosha đã truyền cảm hứng cho rất nhiều bài viết và phóng sự. Các phim tài liệu lớn (ví dụ Across the Divide: Ghost Town of Varosha [2014]) kết hợp thước phim lưu trữ với các cuộc phỏng vấn. BBC, Al Jazeera và CNN đã sản xuất các phóng sự truyền hình về lịch sử Varosha và việc mở cửa trở lại. Trên YouTube, nhiều travel vlogger đã quay các chuyến đi bộ có hướng dẫn trong khu vực đã mở lại (thường được gắn nhãn “Turkey’s forbidden beach”).

Trên báo in, các nhà báo từ Người bảo vệ, Tờ NY Times, and Địa lý Quốc gia đã viết những bài báo chuyên sâu. Tờ New York Times gọi nó là “một di vật kỳ lạ của Chiến tranh Lạnh” (tháng 9 năm 2020). Sách của các nhà sử học như Justin Corfield (Từ điển lịch sử Síp(Bao gồm các phần về câu chuyện pháp lý của Varosha.) Tác phẩm hư cấu cũng khai thác sự bí ẩn của Varosha: những tiểu thuyết như năm 2020... Bá tước thành Nineveh Tác phẩm của Zeina Rifai đan xen các nhân vật qua những con phố.

Những tác phẩm không thể bỏ qua: Phim tài liệu Hồ bơi Varosha (2011) của Burak Pak là một trong những bộ phim đầu tiên về hoàn cảnh khó khăn của thị trấn. Các báo cáo gần đây trên YouTube (ví dụ như BBC) Tập trung vào Varosha(2020) cung cấp các chuyến tham quan trực quan hiện tại.

Tương lai của Varosha: Những khả năng và thách thức

Tương lai của Varosha vẫn đang là chủ đề tranh luận sôi nổi. Các kịch bản chính bao gồm: duy trì hiện trạng dưới sự phát triển của người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ (với việc xây dựng thêm nhiều khách sạn du lịch); chuyển giao chủ quyền trong một thỏa thuận liên bang Síp giữa Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ trong tương lai (trả lại tài sản cho chủ sở hữu ban đầu); hoặc chỉ định Varosha là "khu vực di sản" được UNESCO bảo vệ để bảo tồn nó mà không cần trả lại làm khu dân cư.

Việc tái thiết sẽ đòi hỏi nguồn đầu tư khổng lồ. Các ước tính của quan chức Síp cho thấy cần hàng tỷ euro để khôi phục cơ sở hạ tầng và loại bỏ các mối nguy hiểm. Các nghiên cứu môi trường chỉ ra rằng nhiều tòa nhà không thể cứu vãn về mặt cấu trúc, điều này đồng nghĩa với việc phải phá dỡ một số khu nhà. Đồng thời, các cuộc đàm phán thống nhất đã nhiều lần liệt kê Varosha là một trong những vấn đề quan trọng hàng đầu.

Trong những năm gần đây, EU đã kêu gọi mọi dự án phát triển phải tôn trọng nhân quyền và các thỏa thuận trước đó. Một số ý kiến ​​hình dung về một chính quyền chung hoặc một quỹ tín thác để bồi thường cho các chủ sở hữu. Varosha thậm chí có thể trở thành biểu tượng của sự hòa giải: vào năm 2008, một kiến ​​trúc sư người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ và một nhà thiết kế người Síp gốc Hy Lạp đã cùng nhau dẫn dắt dự án “Thành phố sinh thái Famagusta” nhằm hình dung về sự hồi sinh bền vững.

Thời gian và chính trị sẽ quyết định. Hiện tại, Varosha có ý nghĩa vượt ra ngoài danh tiếng ma quái của nó: đó là một bài học sống động về cái giá phải trả của xung đột.

Những câu hỏi thường gặp

Varosha là gì?
Varosha là khu nghỉ dưỡng bị bỏ hoang của Famagusta (Gazimağusa) ở Síp, từng là một khu phố biển sang trọng. Nơi đây đã được sơ tán và rào chắn lại vào năm 1974 sau cuộc xâm lược của Thổ Nhĩ Kỳ.

Vì sao Varosha bị bỏ hoang?
Năm 1974, một cuộc đảo chính được Hy Lạp hậu thuẫn đã khiến Thổ Nhĩ Kỳ điều quân đến Síp. Cư dân người Síp gốc Hy Lạp ở Varosha đã bỏ chạy khỏi quân đội đang tiến đến, và quân đội Thổ Nhĩ Kỳ sau đó đã phong tỏa khu vực này thành một vùng quân sự. Khu vực này vẫn bị đóng cửa cho đến những năm gần đây.

Khách du lịch có thể đến Varosha bây giờ không?
Đúng vậy, nhưng chỉ một phần. Từ tháng 10 năm 2020, một khu vực nhỏ (bãi biển và các con phố lân cận) đã được chính quyền Bắc Síp mở cửa cho khách du lịch. Việc vào cửa là miễn phí, nhưng bạn phải đi qua trạm kiểm soát của Bắc Síp và xuất trình hộ chiếu. Hầu hết khu vực Varosha vẫn bị cấm vào và được rào chắn cẩn thận.

Các nghị quyết của Liên Hợp Quốc có ảnh hưởng đến Varosha không?
Hoàn toàn đúng. Các Nghị quyết 550 (1984) và 789 (1992) của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc tuyên bố rằng Varosha chỉ có thể được trả lại cho cư dân bản địa và ra lệnh chuyển giao khu vực này cho sự quản lý của Liên hợp quốc. Đây vẫn là cơ sở pháp lý được Cộng hòa Síp và nhiều quốc gia khác viện dẫn.

Varosha mở cửa trở lại cho công chúng vào thời điểm nào?
Một phần của Varosha đã được mở cửa trở lại vào tháng 10 năm 2020 (kỷ niệm 37 năm ngày tuyên bố thành lập nhà nước Thổ Nhĩ Kỳ Síp). Giai đoạn đầu tiên này cho phép du khách đến các khu vực bãi biển. Các tuyến phố khác đã được dọn dẹp trong giai đoạn 2021–2026, nhưng việc mở cửa hoàn toàn vẫn chưa diễn ra.

Đến thăm Varosha có an toàn không?
Nhìn chung thì khá an toàn — mối nguy hiểm duy nhất là những công trình đổ nát. Quân đội và cảnh sát tuần tra khu vực này. Du khách nên đi trên những con đường được chỉ định và tránh đi vào các tàn tích. Nên tuân thủ một số biện pháp phòng ngừa đơn giản (chống nắng, mang giày chắc chắn).

Tương lai của Varosha sẽ ra sao?
Tương lai vẫn còn nhiều bất định. Các kết quả có thể xảy ra bao gồm việc tiếp tục phát triển khu vực người Thổ Nhĩ Kỳ ở Síp (có thể là khu nghỉ dưỡng), hoặc cuối cùng là việc hồi hương theo một thỏa thuận của Liên Hợp Quốc/lưỡng vùng. Nhiều người dự đoán bất kỳ giải pháp nào cũng sẽ gắn liền với một thỏa thuận rộng hơn về vấn đề Síp. Một số chuyên gia thậm chí còn đề xuất biến Varosha thành Di sản Thế giới của UNESCO để bảo tồn lịch sử độc đáo của nó.

Tôi có thể tìm hiểu thêm thông tin ở đâu?
Để biết thêm chi tiết về lịch sử và thông tin cập nhật, hãy tham khảo các nguồn đáng tin cậy như các hãng tin lớn (Tin tức AP, Người bảo vệ, BBC(và các công trình nghiên cứu học thuật về Síp). Việc tham quan các bảo tàng ở Famagusta và kho lưu trữ của Liên Hợp Quốc có thể cung cấp thêm thông tin chi tiết. Luôn kiểm tra các khuyến cáo du lịch mới nhất trước khi lên kế hoạch tham quan.

Chia sẻ bài viết này
Không có bình luận