Từ những hầm đá của các tu viện thời trung cổ đến những quán rượu bí mật mờ ảo, các bảo tàng về tội phạm và hình phạt mời gọi du khách đối mặt với những chương đen tối nhất của lịch sử. Thay vì tham quan thông thường, chúng mang đến một bài học không khoan nhượng về công lý và bạo lực. Học giả về du lịch đen Lea Kuznik định nghĩa du lịch đen là những chuyến thăm các điểm tham quan “gắn liền với cái chết, sự đau khổ, thảm họa và bi kịch”. Trong những năm gần đây, truyền thông về tội phạm có thật và sự quan tâm hoài niệm đến truyền thuyết về các băng đảng tội phạm đã thúc đẩy hàng triệu người đến tham quan những hành lang u ám này. Các chuyến tham quan các dụng cụ tra tấn hoặc nơi ẩn náu của các băng đảng có thể thỏa mãn sự tò mò bệnh hoạn, nhưng chúng cũng có thể nuôi dưỡng sự đồng cảm và thấu hiểu. Các nhà tâm lý học lưu ý rằng du khách tìm đến những địa điểm như vậy để học hỏi và ghi nhớ, kết nối với lịch sử thông qua các hiện vật và câu chuyện. Ở khía cạnh tốt nhất, các bảo tàng tội phạm bảo tồn các hiện vật đích thực và kể lại câu chuyện của các nạn nhân; ở khía cạnh tồi tệ nhất, chúng có nguy cơ cường điệu hóa sự đau khổ.
Du lịch đen tối không chỉ là một trào lưu nhất thời; nó đã trở thành một ngành học thuật (thường được gọi là du lịch tang lễ) và một loại hình du lịch phổ biến. Đặc biệt ở châu Âu và Bắc Mỹ, các điểm tham quan từ đài tưởng niệm nạn nhân Holocaust đến các địa điểm xảy ra thảm họa đều thu hút đông đảo du khách. Trong bối cảnh này, bảo tàng tội phạm nằm trong truyền thống du lịch đen tối. Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh rằng mọi người đến thăm “để học hỏi và hiểu biết, để kết nối với lịch sử và bản sắc của chính mình, và đơn giản chỉ vì tò mò”. Không giống như phim kinh dị, chuyến thăm bảo tàng thường được thúc đẩy bởi mục đích giáo dục: du khách muốn có bối cảnh, chứ không chỉ là sự sợ hãi. Tại một bảo tàng tội phạm tốt, các hiện vật nguồn chính xác – tài liệu, hình ảnh, bằng chứng – giúp chuyến thăm gắn liền với những câu chuyện có thật của con người.
Tuy nhiên, du lịch đen cũng đặt ra những câu hỏi về đạo đức. Các nhà phê bình lo ngại về sự bóc lột: liệu việc trưng bày vũ khí giết người hay công cụ tra tấn có làm tôn vinh bạo lực? Trên thực tế, các chuyên gia đề xuất một quan điểm tinh tế hơn. Nhiều người phụ trách bảo tàng dàn dựng các cuộc triển lãm để khơi gợi sự đồng cảm với nạn nhân và suy ngẫm về hệ thống tư pháp. Các nghiên cứu về du lịch đen lưu ý rằng, bất chấp sức hấp dẫn rùng rợn của nó, các cuộc triển lãm có trách nhiệm có thể “khơi gợi sự đồng cảm với nạn nhân” và “kể lại câu chuyện của nạn nhân”. Ví dụ, một chiếc ghế tra tấn thời trung cổ được trưng bày không chỉ là một “vật phẩm thú vị” – các chú thích trong bảo tàng thường giải thích công dụng lịch sử thực sự của nó (hoặc việc không sử dụng), giúp du khách phân biệt giữa huyền thoại và sự thật. Tương tự, khẩu súng lục .38 của một tên gangster gợi lên cuộc thảo luận về làn sóng tội phạm thời kỳ Cấm rượu, chứ không chỉ là về các anh hùng hành động. Nói cách khác, các bảo tàng tội phạm hàng đầu luôn hướng đến mục tiêu giáo dục, chứ không phải bóc lột.
Tuy nhiên, giọng điệu rất quan trọng. Lấy ví dụ Bảo tàng Jack the Ripper ở London: khi mở cửa vào năm 2015, nó đã gây ra các cuộc biểu tình vì những bức tượng sáp mô phỏng nạn nhân một cách rùng rợn và nhạc nền phim kinh dị. Các nhà phê bình cho rằng nó đã cường điệu hóa bạo lực đối với phụ nữ dưới vỏ bọc giáo dục. Nhiều người dân địa phương vẫn nhìn nhận nó một cách hoài nghi. Ngược lại, các điểm tham quan khác – ví dụ như Bảo tàng Nạn đói Quốc gia Ireland hoặc các bảo tàng chiến tranh Mặt trận phía Đông – lại giữ thái độ trang nghiêm và tôn trọng. Các hướng dẫn viên giàu kinh nghiệm khuyên du khách nên tiếp cận những địa điểm nhạy cảm một cách có ý thức: hãy coi chúng như những đài tưởng niệm, chứ không phải công viên giải trí. Phần thưởng cho sự tò mò cẩn trọng này có thể là sự hiểu biết sâu sắc.
Tóm lại, các bảo tàng về tội phạm và hình phạt là một phần của xu hướng du lịch đen tối đang phát triển, kết hợp lịch sử với những điều rùng rợn. Khách tham quan được thúc đẩy bởi sự tò mò bẩm sinh của con người đối với những vấn đề nghiêm trọng nhất của cuộc sống – tội phạm, hình phạt, đạo đức – nhưng chúng sẽ hiệu quả nhất khi du khách đến với tâm thế sẵn sàng học hỏi. Xuyên suốt hướng dẫn này, chúng tôi sẽ làm nổi bật cách mỗi bảo tàng được giới thiệu cân bằng giữa “sức hấp dẫn của phong cách Gothic” với bối cảnh lịch sử chặt chẽ. Mục tiêu của chúng tôi là cung cấp thông tin hơn là gây hồi hộp: sau khi đọc xong, bạn sẽ không chỉ biết các bảo tàng này trưng bày những gì, mà còn hiểu tại sao và bằng cách nào chúng được trưng bày, và liệu chuyến tham quan có phù hợp với bạn hoặc gia đình bạn hay không.
Quảng trường thị trấn thời trung cổ hiếm khi gợi nhớ đến những cuộc hành quyết công khai, nhưng Rothenburg ob der Tauber, Bavaria, là một ngoại lệ. Đằng sau mặt tiền thời trung cổ là Bảo tàng Tội phạm Thời Trung cổ (Mittelalterliches Kriminalmuseum), được công nhận rộng rãi là bộ sưu tập hiện vật lịch sử pháp luật lớn nhất châu Âu. Tọa lạc trong một tu viện cũ từ thế kỷ 14 (Tu viện Thánh John, thành lập năm 1396), bảo tàng đã chuyển đến tòa nhà đá Gothic này vào năm 1977. Các kệ và kho chứa của bảo tàng lưu giữ khoảng 50.000 hiện vật trải dài hơn một thiên niên kỷ về công lý của Đức và châu Âu – các dụng cụ tra tấn, đai trinh tiết, mặt nạ trừng phạt, kiếm của đao phủ, và thậm chí cả một bản sao từ thế kỷ 18 của cuốn Malleus Maleficarum (“Búa của phù thủy”) được sử dụng để truy tố những người bị cáo buộc là phù thủy. Du khách sẽ hiểu rõ hơn về cách các khái niệm về tội phạm, bằng chứng và thủ tục tố tụng đã phát triển từ những cuộc thử thách thời trung cổ đến luật pháp hiện đại.
Bảo tàng này không hề mang chủ đề nhẹ nhàng. Như một du khách đã nhận xét, “các dụng cụ tra tấn và hình phạt sỉ nhục được trưng bày dọc theo các bức tường của bảo tàng rùng rợn này.” Thật vậy, hầu hết mọi hiện vật đều đi kèm với các chú thích cẩn thận (bằng tiếng Đức, tiếng Anh và tiếng Trung) để phân biệt giữa huyền thoại và thực tế. Ví dụ, chiếc Iron Maiden khét tiếng – một chiếc quan tài kim loại kín có gai nhọn bên trong – có lẽ là hiện vật nổi bật nhất của bảo tàng. Tác phẩm Dracula của Bram Stoker đã phổ biến ý tưởng về nó như một dụng cụ giết người, nhưng cách giải thích của Rothenburg lại kể một câu chuyện khác. Theo bảo tàng, Iron Maiden chủ yếu được sử dụng cho “hình phạt danh dự” (sự sỉ nhục), chứ không phải để giết người thực sự. Nhân viên lưu ý rằng những chiếc gai nguy hiểm được thêm vào sau này trong các bản phục dựng trưng bày. Tóm lại, bảo tàng đã bác bỏ một cách rõ ràng huyền thoại về dụng cụ tra tấn này. Khi bạn đến gần các tấm khắc của Iron Maiden, hãy nghĩ về nó như một câu chuyện cảnh báo về cách truyền thông hiện đại có thể phóng đại lịch sử.
Một trong những hiện vật khét tiếng nhất ở đây là Chiếc Áo Giáp Sắt – một chiếc tủ kim loại có gai nhọn hình dáng như một người phụ nữ. Nó trông thật đáng sợ, nhưng các nhà quản lý bảo tàng Rothenburg đã rất nỗ lực để làm rõ sự thật. Bảo tàng giải thích rằng, trái ngược với niềm tin phổ biến, Chiếc Áo Giáp Sắt chưa bao giờ được sử dụng để hành quyết hay tra tấn đến chết. Thay vào đó, nó là một “thiết bị trừng phạt” thời kỳ đầu hiện đại nhằm làm nhục những người phạm tội (ví dụ, bằng cách nhốt họ bên trong qua đêm) chứ không phải để giết họ. Những chiếc đinh dài bất thường bên trong được thêm vào sau này, vào thế kỷ 19, để tạo hiệu ứng kịch tính. Một tấm biển lịch sử tại bảo tàng ghi chú rằng Bram Stoker có thể đã mượn ý tưởng về Chiếc Áo Giáp Sắt cho nhân vật Dracula. Trên thực tế, Chiếc Áo Giáp Sắt thời trung cổ được trưng bày ban đầu được dùng như một hình phạt “danh dự” – một hình thức làm nhục công khai rất khó chịu, chứ không phải là một công cụ giết người. Triển lãm này thể hiện cách tiếp cận rộng hơn của bảo tàng: tất cả các hiện vật đều đi kèm với lời giải thích, giúp du khách hiểu được lịch sử thực sự đằng sau màn trưng bày rùng rợn.
Ở châu Âu thời trung cổ, công lý thường được thể hiện dưới hình thức trình diễn công khai. Một ví dụ điển hình là Schandmaske, hay “mặt nạ nhục nhã”, được sử dụng để làm nhục những người phạm tội nhỏ. Atlas Obscura mô tả những chiếc mặt nạ này rất sinh động: mỗi chiếc mặt nạ được thiết kế riêng sao cho các đặc điểm trên khuôn mặt tượng trưng cho tội lỗi của người đeo. Ví dụ, “mặt nạ ‘nói xấu’ có tai dài và lưỡi thậm chí còn dài hơn để cho thấy người đeo có khả năng lan truyền thông tin một cách thiếu thận trọng”. Một chiếc mặt nạ khác có thể có sừng tượng trưng cho tội báng bổ, hoặc mông quá khổ tượng trưng cho hành vi tình dục sai trái. Trong bảo tàng, bạn có thể thấy hàng chục chiếc mặt nạ sắt gỉ sét này với những hình vẽ biếm họa kỳ dị về tai, lưỡi và mũi. Một chú thích giải thích cách một người thợ làm bánh thế kỷ 16 với bánh mì kém chất lượng đã bị nhúng vào lồng nhúng nước, trong khi một nhạc sĩ chơi nhạc lạc điệu bị đeo “sáo nhục nhã” (một vòng cổ bằng kim loại ép cổ qua một chiếc vòng, khiến người ta có cảm giác như đang chơi sáo).
Thoạt nhìn, những chiếc mặt nạ này trông giống như hoạt hình, nhưng chúng lại là những công cụ kiểm soát xã hội rất thực tế. Bộ sưu tập mặt nạ nhục nhã của bảo tàng là một trong những bộ sưu tập lớn nhất thế giới. Khi đọc những câu chuyện về chúng, bạn sẽ nhận ra rằng những công cụ này trừng phạt việc ăn xin, nói xấu và lệch lạc, chứ không phải những tội ác bạo lực mà chúng ta nghĩ đến ngày nay. Trên thực tế, việc chứng kiến một đám đông khán giả chờ đợi sự xuất hiện của người phạm tội đeo mặt nạ tai lừa (ví dụ) cho thấy rõ rằng luật pháp thời trung cổ thường dựa vào sự chế giễu công khai nhiều như dựa vào tra tấn. Khu vực này của bảo tàng, với những chiếc mặt nạ và trang phục trùm đầu, đã nêu bật một điểm mạnh mẽ: xã hội thời trung cổ thực thi sự tuân thủ thông qua sự nhục nhã, một chủ đề mà du khách—đặc biệt là thanh thiếu niên—thấy rất hấp dẫn (mặc dù có phần đáng lo ngại).
Bảo tàng Rothenburg không chỉ trưng bày mặt nạ mà còn cả những giá tra tấn và ghế tra tấn dã man dùng để ép buộc lời thú tội. Một căn phòng trưng bày chiếc “giá tra tấn” khét tiếng, một khung gỗ mà các nạn nhân bị kéo căng lên (xem chú thích ảnh tại chỗ). Một căn phòng khác trưng bày ghế thú tội, một chiếc ghế sắt có gai và ốc vít. Từ một khoảng cách quan sát an toàn, bạn sẽ hiểu được mục đích của mỗi cơ chế là để đe dọa hoặc ép buộc. Có lẽ vật thể gây ấn tượng mạnh nhất về mặt thị giác trong nhóm này là “sáo nhục nhã” – một dụng cụ bằng kim loại được đặt quanh cổ của một nhạc sĩ phạm lỗi. Bảng chú thích giải thích: một nhạc sĩ bị coi là không đủ năng lực sẽ bị khóa cổ vào lỗ tròn phía trên trong khi các ngón tay bị kẹp dưới thanh sắt bên dưới. Kết quả là một hình ảnh kỳ dị của “nhạc sĩ tồi” bị ép vào tư thế thổi sáo. Đây chính xác là dụng cụ trong ảnh trên. Khi nhìn thấy nó, du khách bình luận về sự tàn bạo siêu thực: “Họ thực sự đã biến hình phạt thành một màn trình diễn!”
Những người yêu thích lịch sử sẽ đánh giá cao việc nhiều hiện vật ở đây là đồ cổ đích thực hoặc được sao chép một cách trung thực. Ví dụ, một chiếc cùm siết cổ từ thế kỷ 17 được trưng bày (với hai hàm giống như cánh hoa) được sử dụng để tra tấn những người bị buộc tội là phù thủy hoặc ngoại tình. Một tủ kính trưng bày những thanh kiếm và còng tay thực sự của đao phủ. Nhưng bảo tàng cũng đưa ra bối cảnh cụ thể. Các bảng chú thích so sánh hình phạt "thử thách bằng lửa" hoặc dìm xuống nước thời trung cổ với các cải cách pháp luật sau này. Câu chuyện tổng thể: những công cụ này minh họa cho sự tiến bộ của công lý châu Âu. Khi đi bộ trong những hành lang này, bạn sẽ nghe thấy tiếng leng keng của sắt và nhìn thấy những chiếc sọ và thòng lọng, nhưng luôn có lời bình luận giải thích. Đến cuối chuyến tham quan, bạn sẽ cảm nhận được cả sự kinh hoàng của những hình phạt thời trung cổ và bài học đáng suy ngẫm rằng nền pháp lý hiện đại ra đời từ việc bác bỏ chúng.
Một trong những bổ sung mới nhất của Rothenburg là triển lãm đặc biệt luân phiên về các phiên tòa xét xử phù thủy và tín ngưỡng phù thủy. Suốt thế kỷ 17, Bavaria bị bao trùm bởi nỗi ám ảnh săn lùng phù thủy – và Bảo tàng Tội phạm làm nổi bật thời kỳ đen tối này. Một tủ trưng bày chứa các tập sách nhỏ khắc gỗ và một... thế kỷ 17 Bản sao của cuốn Malleus Maleficarum (cẩm nang săn phù thủy khét tiếng), cùng với các ghi chép về các phiên tòa xét xử phù thủy địa phương. Gần đó là dụng cụ tra tấn “quả lê nghẹt thở”, một dụng cụ bằng sắt có hình dạng quả lê với các nêm bên trong. Nhãn mác ghi chú một cách rùng rợn rằng nó được nhét vào miệng hoặc các lỗ hở khác trên cơ thể nạn nhân và vặn xoắn, “gây ra áp lực cực lớn” cho đến khi buộc phải thú tội. Nhật ký bìa da của những phụ nữ bị buộc tội và những dải dây thừng sám hối nhắc nhở bạn rằng nhiều nạn nhân vô tội. Triển lãm này liên quan đến sự mê tín của chính Martin Luther (do đó có tựa đề như vậy). “Luther và những phù thủy”và xem xét cách thần học từng dung túng cho bạo lực.
Việc tham quan khu vực này là tùy chọn (triển lãm được thay đổi luân phiên). Một số người cho rằng đây là phần ám ảnh nhất của bảo tàng, vì nó nhấn mạnh cách mà sự kỳ thị phụ nữ và mê tín dị đoan có thể bóp méo luật pháp. Bằng cách trình bày những hiện vật này với ngôn ngữ nghiêm túc, bảo tàng đã biến một chủ đề kinh hoàng thành một bài học: nỗi sợ hãi và định kiến từng làm sai lệch công lý, một lời cảnh báo vẫn còn phù hợp cho đến ngày nay. Tất cả văn bản trưng bày đều bằng tiếng Đức với tóm tắt bằng tiếng Anh, cho phép ngay cả những người không nói tiếng Đức cũng có thể theo dõi câu chuyện nghiệt ngã về "Thời kỳ đen tối" của Rothenburg.
Thông tin hữu ích dành cho du khách (tính đến năm 2026): Bảo tàng Tội phạm Trung cổ nằm ở góc tây nam của khu phố cổ Rothenburg (Burggasse 3–5, gần Marktplatz). Bảo tàng mở cửa hàng ngày từ tháng 4 đến tháng 10, từ 10:00 đến 18:00 (lượt vào cuối cùng lúc 17:15) và từ tháng 11 đến tháng 3, từ 13:00 đến 16:00. Giá vé vào cửa khá hợp lý (thường khoảng 6–8 €; nên tìm vé kết hợp với các bảo tàng khác). Có hướng dẫn viên bằng tiếng Anh theo yêu cầu. Vì nhiều hiện vật được trưng bày trong các phòng trưng bày chật hẹp và có các góc sắc nhọn, bảo tàng khuyến cáo nên giám sát trẻ nhỏ; nhiều gia đình có con tuổi teen đến thăm và đồng ý rằng độ tuổi lý tưởng là từ 12 tuổi trở lên. Được phép chụp ảnh ở hầu hết các khu vực (không dùng đèn flash). Hãy lên kế hoạch dành ít nhất 2–3 giờ để xem hết mọi thứ, mặc dù bạn có thể xem nhanh các điểm nổi bật trong vòng một giờ nếu không có nhiều thời gian. Cửa hàng của bảo tàng bán bưu thiếp và sách về luật thời trung cổ. Vào mùa hè, hãy kết hợp chuyến thăm của bạn với thời gian khám phá thị trấn Rothenburg quyến rũ (lịch quanh năm, quán rượu và tour tham quan đêm nổi tiếng của người gác đêm). Hãy nhớ rằng trong những tháng mùa đông, bảo tàng đóng cửa sớm hơn và thậm chí có thể đóng cửa vào các ngày lễ mùa đông – luôn luôn như vậy. Hãy kiểm tra trang web chính thức trước khi bạn đi..
Tại Quận 2 của Vienna (Leopoldstadt), Bảo tàng Hình sự Vienna (Wiener Kriminalmuseum) mang đến một góc nhìn quốc gia rất khác biệt về hệ thống tư pháp hình sự. Bảo tàng nằm trong một tòa nhà Baroque lịch sử có tên gọi là... Ngôi nhà của người làm xà phòng (Từng là một xưởng sản xuất xà phòng năm 1685), bảo tàng ghi lại lịch sử tội phạm Áo từ thời Trung cổ trở đi. Thay vì tập trung vào tra tấn thời Trung cổ, bảo tàng chú trọng vào các vụ án hình sự gây chấn động và hoạt động cảnh sát thời Áo-Hung và thời hiện đại. Khách tham quan sẽ được xem hồ sơ vụ án về các vụ đầu độc và tội ác do ghen tuông thời Victoria, những bài ballad về giết người thời kỳ đầu, và thậm chí cả bằng chứng từ kẻ giết người hàng loạt thế kỷ 20. Jack UnterwegerNhững điểm nổi bật bao gồm còng tay cổ và vũ khí (ví dụ, khẩu súng lục năm 1901 được sử dụng trong một vụ án giết người ba người khét tiếng) từ hiện trường các vụ án ở Áo. Ngoài ra, bảo tàng còn theo dõi sự phát triển của các phương pháp pháp y: những dấu vết đã phai mờ ảnh hiện trường vụ ánCác bộ sưu tập dấu vân tay và một loạt đồng phục cảnh sát cũ được trưng bày. Đối với những người yêu thích lịch sử Áo, đây là cái nhìn thoáng qua về cách các tòa án và cảnh sát của Đế chế Habsburg xử lý cả các vụ giết người trong nước và các âm mưu chính trị (các vụ ám sát hoàng gia, âm mưu của những người theo chủ nghĩa vô chính phủ, cuộc bao vây OPEC, v.v.).
Bảo tàng Tội phạm tương đối nhỏ (chỉ có khoảng vài nghìn hiện vật), gồm khoảng 23 phòng trưng bày theo như báo cáo của khách tham quan. Không giống như bảo tàng Rothenburg tập trung vào thời trung cổ, ở đây, phong cách trưng bày mang tính lịch sử rõ ràng hơn. Ví dụ, một khu vực có tiêu đề “Án tử hình” và trưng bày giá treo cổ và lưỡi máy chém dưới lớp kính. Một khu vực khác dành riêng cho lịch sử tội phạm ở Vienna, với các bài báo và sổ sách cảnh sát được đóng khung cho đến những năm 1960. Nhìn chung, bảo tàng mang hơi hướng của một bảo tàng địa phương những năm 1990: mang tính chuyên môn nhưng cách trình bày hơi lỗi thời. Tuy nhiên, hướng dẫn bằng âm thanh bằng tiếng Anh (và thường cả các ngôn ngữ khác) đều có sẵn và rất được khuyến khích sử dụng, vì nhiều chú thích hiện vật chỉ có tiếng Đức.
Bảo tàng Gangster Mỹ tọa lạc trong một cửa hàng nhỏ xíu ở số 80 St. Mark's Place, khu East Village của Manhattan. Trong nhiều năm, nó thu hút du khách yêu thích những câu chuyện thú vị như một thánh địa của tội phạm New York những năm 1920-1930. Bảo tàng mở cửa vào năm 2010 ở tầng trệt của một quán rượu lậu cũ, William Barnacle Tavern, một quán rượu tồi tàn thời kỳ cấm rượu thuộc sở hữu của trùm tội phạm Frank “Himmy” Hoffmann. Trên tầng trên, người điều hành bảo tàng Lorcan Otway trưng bày các kỷ vật thời kỳ gangster và hướng dẫn tham quan tầng hầm bí mật của tòa nhà – từng là một địa điểm giải trí về đêm bí mật. Toàn bộ bộ sưu tập của bảo tàng chỉ gói gọn trong hai căn phòng nhỏ.
Bên trong, du khách bắt gặp những bức tường được trang trí bằng ảnh và các tủ trưng bày chứa đầy những kỷ vật của các quán rượu bí mật. Những điểm nổi bật bao gồm hai chiếc mặt nạ tử thần của John Dillinger, viên đạn thực sự đã giết chết Pretty Boy Floyd, những viên đạn từ vụ thảm sát Ngày lễ Tình nhân, và một khẩu súng tiểu liên Thompson (súng Tommy) được cho là loại súng mà Bonnie và Clyde đã sử dụng. Mỗi vật phẩm đều được dán nhãn với những giai thoại về những tên gangster khét tiếng từng tung hoành trong các quán rượu và ngõ hẻm ở khu trung tâm New York. Các đoạn âm thanh và phim thời sự cổ điển góp phần tạo nên bầu không khí. Đối với nhiều du khách, thật thú vị khi được tận mắt chứng kiến những kỷ vật của giới gangster chỉ cách vỉa hè thành phố bình thường vài bước chân.
Tuy nhiên, cuối năm 2021, có thông tin cho rằng chủ sở hữu tòa nhà của bảo tàng có kế hoạch thay đổi mục đích sử dụng. Ông Otway tuyên bố trên báo chí rằng nếu không có hợp đồng thuê, ông lo sợ sẽ bị đuổi khỏi tòa nhà. Tháng 5 năm 2023, việc đuổi khỏi tòa nhà đã trở thành hiện thực: cả Roadside America và Wikipedia đều đưa tin bảo tàng đã đóng cửa vĩnh viễn. Tính đến giữa năm 2025, các hiện vật của bảo tàng không còn được trưng bày công khai (một số được bán đấu giá, số khác được quyên tặng). Du khách đến khu phố East Village đó sẽ chỉ tìm thấy một cửa hàng bán bánh mì kẹp ở vị trí từng là biển hiệu của bảo tàng. Về mặt chính thức, việc đóng cửa là vĩnh viễn, mặc dù ông Otway hy vọng sẽ tìm được một không gian mới.
Với việc Bảo tàng Gangster Mỹ đóng cửa, du lịch tội phạm ở New York đã chuyển ra ngoài trời và trực tuyến. Thay vì bảo tàng, thành phố hiện cung cấp nhiều tour đi bộ có hướng dẫn viên, tái hiện lịch sử về các băng đảng mafia và thời kỳ Cấm rượu. Ví dụ, các hướng dẫn viên tư nhân dẫn các "tour đi bộ về Mafia" quanh khu East Village và Little Italy, chỉ ra các địa điểm từng là quán rượu lậu và nơi tụ tập của các gangster. Một số lựa chọn đáng chú ý (với giá cả tính đến năm 2025) bao gồm:
– Tour đi bộ riêng về thế giới tội phạm và mafia New York (khoảng 275 đô la cho một nhóm nhỏ riêng tư) – tham quan các địa điểm liên quan đến Mafia và các phiên tòa xét xử tội phạm có tổ chức.
– Tội phạm có thật ở NYC: Hành trình khám phá thế giới Mafia cùng thám tử NYPD đã nghỉ hưu. (khoảng 89 đô la) – một tour tham quan theo nhóm công cộng do một cựu thám tử hướng dẫn qua khu Little Italy và Chinatown.
– Tour đi bộ tìm hiểu lịch sử Mafia và các băng đảng xã hội đen ở khu Little Italy. (~30 đô la Mỹ) – một tour du lịch nhóm nhỏ tiết kiệm chi phí, tập trung vào các băng đảng tội phạm từ những năm 1890 đến 1930 (các tour của Salerno & Sons).
Các tour du lịch này thường bao gồm các điểm dừng gần địa điểm bảo tàng băng đảng cũ (80 St. Mark's Place) và các địa danh khác như khu vực khét tiếng. Hẻm TrộmNgoài ra, những người đam mê tội phạm có thể ghé thăm Bảo tàng Khu nhà ở tập thể (để tìm hiểu bối cảnh thời kỳ nhập cư) hoặc Bảo tàng Thành phố New York (thỉnh thoảng có các triển lãm liên quan đến thực thi pháp luật). Đối với lịch sử thời kỳ Cấm rượu, Bảo tàng Speakeasy Prohibition ở Soho (với các màn tái hiện trực tiếp) đã trở thành một lựa chọn thay thế phổ biến.
Tại khu East End của London, Bảo tàng Jack the Ripper (12 Cable Street, Whitechapel) đã trở thành một địa điểm du lịch đen tối khét tiếng. Bảo tàng này dành toàn bộ thời gian cho vụ giết người hàng loạt "Ripper" năm 1888 và lịch sử xã hội rộng lớn hơn xung quanh vụ việc. Bảo tàng tự quảng cáo mình là một trải nghiệm thời Victoria sống động. Du khách bước qua một con phố London được tái hiện lại, vào bên trong... Phòng khách kiểu Victoria, được mệnh danh là “Phòng Án Mạng”. và xem các hiện vật trưng bày gồm tài liệu cảnh sát và bằng chứng pháp y từ vụ án Jack the Ripper. Trải nghiệm này được thiết kế mang tính sân khấu: ví dụ, tượng sáp và hiệu ứng âm thanh tạo ra một bầu không khí rùng rợn.
Mặc dù thu hút nhiều khách du lịch, bảo tàng này lại nhận được nhiều phản ứng trái chiều. Khi khai trương vào năm 2015, các nhà phê bình địa phương nhận xét rằng ban đầu nó được quảng cáo là bảo tàng “lịch sử phụ nữ” nhưng trên thực tế lại tập trung nhiều vào bạo lực của các vụ giết người của Jack the Ripper. Được quảng cáo là mang tính giáo dục, bảo tàng vẫn chứa đựng những hình ảnh tái hiện ghê rợn về các nạn nhân. Một số cư dân và nhà sử học cảm thấy điều này làm tăng thêm sự giật gân cho tội ác kỳ thị phụ nữ. Thật vậy, một nhà báo của History Today nhận xét rằng bảo tàng trưng bày hình ảnh các nạn nhân của Jack the Ripper với âm thanh “tiếng phụ nữ la hét” được lặp đi lặp lại, điều mà một số người cho là rùng rợn. Mặt khác, những người ủng hộ lập luận rằng nó thu hút sự chú ý đến một chương quan trọng trong quá khứ của London và cung cấp bối cảnh lịch sử về các vấn đề cảnh sát và xã hội của thời đại đó.
Bên trong, khu trưng bày “Phòng Án Mạng” được coi là điểm tham quan không thể bỏ qua: bạn sẽ tìm thấy các báo cáo gốc của cảnh sát, ảnh chụp đường phố Whitechapel, và các vật dụng như chiếc tạp dề mô phỏng dính máu tại hiện trường vụ án. Đi xuyên qua những căn phòng tối, du khách có thể chạm vào các tài liệu như lời khai nhân chứng và báo chí thời đó. Những tài liệu này càng làm nổi bật sự bí ẩn: bất chấp sự điều tra của thời hiện đại, Jack the Ripper chưa bao giờ bị bắt. Bảo tàng cũng kết nối với văn hóa đương đại: nó thảo luận về các phương tiện truyền thông lấy cảm hứng từ Jack the Ripper sau này, chẳng hạn như phim ảnh và các giả thuyết.
Hầu hết khách du lịch kết hợp tham quan bảo tàng với tour đi bộ ngoài trời ở Whitechapel, bao gồm các địa điểm xảy ra vụ án mạng quan trọng và những dấu ấn của sự nghèo khó thời Victoria. (Các tour có hướng dẫn viên đã được nhiều công ty cung cấp từ những năm 1970.) Trên thực tế, bảo tàng đóng vai trò là một điểm dừng chân trong chuyến hành hương tự túc tìm hiểu về Jack the Ripper. Nếu đến thăm ngày nay, bạn có thể dành một hoặc hai giờ – bảo tàng gợi ý 1-2 giờ – cùng với thời gian dự phòng cho bất kỳ tour nào khác. Bảo tàng mở cửa quanh năm, khoảng 9:30-18:00 hàng ngày (luôn kiểm tra trước khi đến). Giá vé khoảng 11-14 bảng Anh cho người lớn, có hướng dẫn bằng âm thanh.
Tính năng | Rothenburg (Đức) | Viên (Áo) | Thành phố New York, khu East Village (Hoa Kỳ) | Luân Đôn (Anh) |
Tập trung | Hệ thống tư pháp châu Âu thời Trung cổ (hình phạt, xét xử) | Lịch sử các vụ án hình sự và thực thi pháp luật của Áo | Những tên gangster thời kỳ cấm rượu, các quán rượu chui (những năm 1920–30) | Tội phạm giết người hàng loạt thời Victoria (Jack the Ripper) |
Kích thước bộ sưu tập | ~50.000 hiện vật | Vài nghìn hiện vật (bản đồ, vũ khí, tài liệu) | Bảo tàng hai phòng; hàng chục hiện vật. | Hàng chục mục (tài liệu, bản phục dựng) |
Các triển lãm đáng chú ý | Iron Maiden (huyền thoại về tra tấn), tập hợp các dụng cụ tra tấn. | Vũ khí gây án (ví dụ: súng lục ổ quay năm 1901), dụng cụ của cảnh sát, ảnh hiện trường vụ án. | Mặt nạ tử thần của Dillinger; đạn từ các vụ giết người trong thế giới tội phạm. | Mô hình hiện trường vụ án Ripper, báo cáo gốc của cảnh sát. |
Thời gian cần thiết | 2–3 giờ | 1–2 giờ | ~1–1,5 giờ | ~1 giờ |
Phù hợp cho gia đình? | Thanh thiếu niên trở lên (nhiều hình phạt thời trung cổ rất rùng rợn) | Khán giả nói chung (Trẻ lớn hơn có thể theo dõi bằng tiếng Anh) | Chỉ dành cho người lớn (Nội dung có chủ đề nhạy cảm, dành cho người lớn) | Người lớn (Nội dung có hình ảnh gây sốc, giết hại phụ nữ) |
Bảng so sánh nhanh này làm nổi bật thế mạnh riêng của từng bảo tàng. Bảo tàng Rothenburg là bảo tàng lớn nhất, trưng bày luật pháp qua các thời kỳ. Bảo tàng Vienna nhỏ hơn và tập trung vào một khu vực cụ thể hơn. Bảo tàng về các băng đảng tội phạm ở New York, khi còn hoạt động, rất nhỏ nhưng chuyên sâu, còn bảo tàng về Jack the Ripper ở London mang đến trải nghiệm sống động về một vụ án khét tiếng duy nhất. Hãy sử dụng bảng trên để quyết định bảo tàng nào phù hợp với lịch trình và sở thích của bạn.
Những bảo tàng về tội phạm và hình phạt này nhắc nhở chúng ta rằng lịch sử có một mặt tối – nhưng chúng cũng cho thấy phản ứng của xã hội đối với tội phạm đã thay đổi như thế nào. Trên toàn cầu, một vài chủ đề nổi bật: